Tôi vội vàng lấy thuốc ra định uống.
Chính tên trợ lý này đã đá văng thuốc cứu mạng của tôi xuống biển, còn vẻ mặt khinh miệt nói:
“Tổng giám đốc Tề nói đúng, cô đúng là diễn giỏi thật, còn giả vờ bệnh tim nữa!”
“Cô cứ ở lại hòn đảo này mà sống nốt quãng đời còn lại đi, Tổng giám đốc Tề phải sinh con với cô Ngụy, sao có thể quay lại tìm cô được!”
Nói xong câu đó, hắn mang theo tất cả mọi người rời khỏi đảo hoang với vẻ mặt chán ghét.
Cuối cùng, tôi đau đớn cào cấu mặt đất, mười đầu ngón tay bê bết máu thịt, tim ngừng đập,chết thảm nơi đất khách quê người.
Thi thể bị gió mưa phơi dãi, bị chim dữ xé rách.
Bây giờ nghĩ lại, cảm giác trái tim bị bóp chặt ấy dường như vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Không biết vì sao tâm trạng của Tề Lệnh Vũ đột nhiên trở nên tồi tệ.
Anh ta lạnh nhạt kéo lại chăn đắp cho Ngụy Tử Huyên, bắt đầu tiễn khách:
“Mọi người ra ngoài hết đi, chắc cô ấy cũng mệt rồi.”
Mọi người nhìn nhau, lần lượt rời khỏi phòng bệnh.
Anh ta cũng định đi theo.
Nhưng Ngụy Tử Huyên lại đưa tay kéo anh ta lại, vừa dỗ đứa trẻ, vừa dùng tay không truyền dịch nhẹ nhàng nắm lấy Tề Lệnh Vũ:
“Lệnh Vũ, anh ở lại với em một lát được không, anh vì em mà bỏ ra và hi sinh nhiều như vậy, em thật sự không biết phải cảm ơn anh thế nào.”
Tề Lệnh Vũ có chút thất thần:
“Em cứu anh một mạng, anh làm những việc này cũng là nên làm.”
Trong mắt Ngụy Tử Huyên bỗng tụ lại một tầng lệ quang:
“Bố mẹ em chỉ có mình em là con gái, nếu không có đứa trẻ này, em thật sự không dám tưởng tượng, sau khi em đi rồi, bố mẹ em sẽ đau lòng đến mức nào.”
“Bố mẹ em bảo thủ, lại không hiểu khoa học, nên họ không chấp nhận một đứa trẻ không rõ cha…”
“Nhưng từ sau khi chúng ta chia tay, em vẫn luôn không có mối quan hệ nào khác…”
Ngụy Tử Huyên hơi dừng lại một chút:
“Nếu không phải anh chịu giúp đỡ, em thật sự không biết phải làm sao để cho bố mẹ em một đứa cháu ngoại.”
Nghe Ngụy Tử Huyên nhắc đến bố mẹ, trong lòng Tề Lệnh Vũ dâng lên một cảm giác áy náy mãnh liệt.
Ngụy Tử Huyên đã vì anh ta mà hi sinh quá nhiều, quá nặng, anh ta có trách nhiệm để quãng đời ít ỏi còn lại của cô ta không có thêm tiếc nuối.
Nghĩ đến đây, anh ta cưỡng ép bản thân tách khỏi cảm xúc bực bội, dịu giọng an ủi Ngụy Tử Huyên:
“Em yên tâm, anh tuyệt đối không quên ân tình cứu mạng của em. Sau này anh sẽ chăm sóc tốt cho bố mẹ em, tuyệt đối không để hai bác tuổi già còn phải chịu chút ấm ức nào!”
“Đứa trẻ này anh cũng sẽ chăm sóc tốt, đợi con bé lớn lên, anh cũng sẽ chia cho nó một phần tài sản.”
Ngụy Tử Huyên khẽ bóp tay Tề Lệnh Vũ:
“Nói gì mà cứu mạng hay không cứu mạng chứ, anh quên rồi sao, hồi nhỏ chúng ta còn từng đính hôn từ bé, em đã từng nói, vì anh, chết em cũng nguyện ý.”
Tề Lệnh Vũ đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ, nhẹ nhàng gạt tay Ngụy Tử Huyên xuống:
“Em từ sau khi hiến tim cho anh, sức khỏe vẫn luôn không tốt, nghỉ ngơi sớm đi, tuyệt đối không được mệt nữa.”
Vì sinh thường, chỉ mấy ngày sau Ngụy Tử Huyên đã có thể xuống giường xuất viện.
Ngụy Tử Huyên từng bước theo sát Tề Lệnh Vũ rời viện, ôm đứa trẻ đáng thương cam đoan:
“Lệnh Vũ, em biết anh đã thuê bảo mẫu chăm sóc, nhưng em dù sao cũng vừa sinh con, trong lòng rất sợ hãi, rất muốn có người ở bên.”
Sợ anh ta không đồng ý, cô ta vội vàng nói thêm:
“Em rất biết điều, sẽ không động vào đồ trong nhà, cũng tuyệt đối không để Lục Tinh Nguyệt phát hiện em từng đến nhà hai người!”
Tề Lệnh Vũ cau chặt mày, có chút do dự.
Lục Tinh Nguyệt vẫn luôn chiến tranh lạnh với anh ta, anh ta cũng muốn để Ngụy Tử Huyên đến nhà, chụp vài tấm ảnh gửi cho Lục Tinh Nguyệt, không lo cô không chủ động liên lạc với mình.
Nhưng nếu thật sự làm vậy, anh ta lại sợ làm quá trớn, khiến Lục Tinh Nguyệt nổi giận, sau này càng khó vãn hồi.
Do dự hồi lâu, anh ta vẫn quyết định không để Ngụy Tử Huyên đến ở trong nhà.
Anh ta đã từng hứa với Lục Tinh Nguyệt, căn nhà này là không gian riêng của hai người, sẽ không để người ngoài bước vào.
Anh ta có thể sắp xếp cho Ngụy Tử Huyên một căn hộ lớn gần đó ở tạm, dù sao mấy ngày nữa đứa trẻ cũng sẽ được giao cho bố mẹ Ngụy Tử Huyên nuôi dưỡng, chỉ vài ngày cũng không có gì quan trọng.
Anh ta vừa định mở miệng, nhưng ngẩng đầu nhìn thấy Ngụy Tử Huyên, lại lập tức cứng họng.
Chương 3.
Ngụy Tử Huyên ôm ngực, nước mắt lưng tròng, yếu ớt nói:
“Lệnh Vũ, em không còn sống được bao lâu nữa, cơ hội nhìn thấy hai bố con các anh không nhiều, anh có thể cho em cơ hội này không?”
Tề Lệnh Vũ lập tức không nói ra được bất kỳ lời phản đối nào.
Anh ta có thể từ chối một người sắp chết sao.
Huống chi, người đó còn là người đã chủ động hy sinh vì anh ta.
Rất lâu sau, Tề Lệnh Vũ cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu.
Nhìn nụ cười gian xảo đắc ý trên mặt Ngụy Tử Huyên,
tôi cúi đầu cười khổ.
Trước đây Tề Lệnh Vũ từng hứa với tôi, bất luận thế nào cũng sẽ không đưa người ngoài vào ngôi nhà nhỏ của chúng tôi.
Bây giờ lại để Ngụy Tử Huyên đường hoàng bước vào.
Quả nhiên, cô ta từ trước đến nay luôn là ngoại lệ.
Vừa mở cửa, con chó nhỏ trong nhà đã nhào tới chào đón Tề Lệnh Vũ.
Nhận ra có người lạ, nó lập tức cảnh giác sủa inh ỏi, che chắn trước mặt Tề Lệnh Vũ.
Đứa trẻ bị tiếng chó sủa dọa khóc oa oa.
Tề Lệnh Vũ nhíu mày:
“Bình An, ngoan một chút!”
Ngụy Tử Huyên lại dịu dàng mỉm cười, ý cười không chạm tới đáy mắt:
“Không sao đâu Lệnh Vũ, em cũng rất thích chó nhỏ.”
Nói rồi, cô ta ngồi xổm xuống, xoa đầu Bình An một cái.
Bình An vốn rất hiền, sủa chỉ là cách nó xua đuổi người khác, nên không cắn tay Ngụy Tử Huyên.
Tề Lệnh Vũ không khỏi cảm thán:
“Tử Huyên, em vẫn giống như trước kia, lương thiện như vậy.”
Chỉ có tôi nhìn thấy rất rõ, trong lòng bàn tay Ngụy Tử Huyên, rõ ràng đang nắm chặt một nắm lông chó vàng trắng.

