Việc ôn lại kỹ năng thiết kế thời đại học cũng không quá khó, đặc biệt là sau khi ly hôn xong,
tâm trạng thoải mái, cảm hứng sáng tạo tuôn trào, mọi thứ tiến triển cực kỳ thuận lợi.
Tôi hoàn thành bản vẽ đã dày công “mài giũa” nhiều ngày liền. Cuối cùng, nộp tác phẩm đúng lúc một tiếng trước khi hệ thống đóng.
Vài ngày sau đó, tôi ăn chơi thỏa thích. Rảnh thì tiếp tục vẽ thêm.
Tài sản tôi nhận được từ Phó Chiêu cũng không ít, cho tôi ăn xài mười kiếp cũng chưa hết.
Tôi quẹt thẻ khắp trung tâm thương mại, trong lòng mang một quyết tâm: kiếp trước không được hưởng, kiếp này phải lấy lại gấp đôi!
Ngay cả cô bạn thân của tôi — Diệp Tử, cũng sửng sốt vì sự thay đổi của tôi.
“Thư Hàn, cậu có sao không đó?”
Diệp Tử xoay quanh tôi mấy vòng như khám bệnh.
Tôi nhíu mày khó hiểu:“Không sao mà?”
“Cậu thay đổi nhiều quá. Trước đây cậu đâu có thế này…”
“Vậy sao?”
Phó Chiêu trước đây cũng nói như vậy.
Tôi hất tóc:“Chắc là… ly hôn khiến người ta vui vẻ hơn đó.”
“Thật sự không còn thích Phó Chiêu nữa à?”
Diệp Tử thăm dò. Sau khi nhận được câu trả lời chắc nịch của tôi, cô ấy lập tức ra vẻ gian xảo, nháy mắt đầy ẩn ý:
“Vậy để mình giới thiệu cho cậu một người nhé!”
“Đẹp trai, body 6 múi, dáng chuẩn khỏi bàn, đúng kiểu cậu mê mẩn luôn!”
“Đẹp cỡ nào?”
“Đẹp kiểu… siêu cấp vũ trụ, chưa từng có tiền lệ, cũng không ai vượt mặt được.”
Trời ạ, ai mà nỡ từ chối trai đẹp do bạn thân giới thiệu chứ?
“Cho mình thông tin liên lạc đi.”
Diệp Tử phấn khích tột độ:
“Ok, mình gửi liền! Cậu chỉ cần nói là mình giới thiệu là được.”“Ồ ồ~”
Sau một màn trao đổi thần bí, tôi về đến nhà liền kết bạn thành công với “siêu cấp trai đẹp”.
Người bên kia nhắn trước một biểu tượng duy nhất: 【?】
【Do Diệp Tử giới thiệu.】
Tôi gửi tin nhắn, bên kia im lặng vài giây. Tôi lại nhắn tiếp:
【Nghe nói anh rất đẹp trai, mà tôi thì cũng rất xinh. Nam thanh nữ tú, đúng là trời sinh một cặp.】
【Mình hẹn hò thử xem?】
Diệp Tử nói đúng, còn trẻ thì nên yêu.
Kiếp trước quá nhiều đau khổ, tôi còn chưa từng được nếm trải cảm giác ngọt ngào khi yêu đương.
Nghĩ đến đó, trong lòng tôi lại thấy uất ức.
Lần này, dù thế nào tôi cũng phải yêu một lần cho ra hồn!
Đối phương vẫn chưa phản hồi. Lúc tôi định bỏ cuộc và bảo Diệp Tử giới thiệu người khác thì…
Một dòng tin nhắn hiện lên:
【Được.】
Chúng tôi hẹn gặp vào ngày mai.
Vì buổi hẹn này, tôi đặc biệt chọn chiếc váy dây màu hồng để trong tủ từ lâu chưa từng mặc.
Mái tóc dài màu hạt dẻ vốn buộc thường ngày cũng được tôi thả ra, nhẹ nhàng xõa ngang vai.
Ừm… nhìn trong gương đúng là xinh thật. Tôi còn tự luyến đến mức suýt yêu chính mình.
6
Theo chỉ dẫn của Diệp Tử, tôi đến địa điểm đã hẹn. Đang đảo mắt nhìn quanh thì sau lưng vang lên tiếng vội vã:
“Tránh ra, tránh ra nào…”
Tôi quay đầu lại, thấy một nhân viên phục vụ đang lảo đảo bê một khay rượu đầy ắp đi tới.
Tôi hoảng hốt chưa kịp phản ứng thì một cánh tay to khỏe đã vòng qua eo tôi.
Chỉ khẽ kéo một cái, tôi ngã nhào vào lòng một người đàn ông.
Tôi không kìm được mà khẽ kêu lên một tiếng.
“Xin lỗi, tôi… tôi——”
“Kỷ Thư Hàn?”
Giọng nói trầm thấp vang lên sát bên tai, tôi sững người. Quay đầu lại thì đập vào mắt là một khuôn mặt rất quen thuộc.
Đây chẳng phải là đại ca của Diệp Tử — Phong Đình Tuấn sao?!
Sao anh ấy lại ở đây?!
“Cô còn định ngồi trong lòng tôi bao lâu nữa?”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý vang lên.
Tôi đỏ mặt, vội vàng bật dậy:
“Đại ca, sao anh lại ở đây?!”
Tôi với Diệp Tử là bạn thanh mai trúc mã, thân tới mức có thể mặc chung quần.
Vậy nên, anh trai của Diệp Tử — Phong Đình Tuấn — tôi cũng gọi là “đại ca” từ nhỏ.
Nhưng… theo như trí nhớ của tôi kiếp trước, lúc này Phong Đình Tuấn đáng lẽ còn đang làm việc ở nước ngoài, sau đó Diệp Tử cũng chuyển ra nước ngoài theo anh ấy.
“Em đoán xem.”
Giọng anh khàn khàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi.
Tim tôi khẽ đập loạn một nhịp.
Đúng lúc đó, Diệp Tử nhắn tin:【Sao rồi sao rồi? Gặp người ta chưa?!】
Trong đầu tôi bỗng hiện lên một suy nghĩ vô cùng khó tin: Chẳng lẽ… Phong Đình Tuấn chính là “soái ca siêu cấp vũ trụ” mà Diệp Tử nói tới?!
Tôi vội vàng gõ lại:【Người cậu nói… không lẽ là anh trai cậu?】
【Đúng rồi đúng rồi~~】
Tôi: “……”
Đã đến rồi thì cũng ngại bỏ về luôn. Tôi miễn cưỡng ngồi xuống, không mong đợi gì nhiều, chỉ định nói chuyện xã giao cho có.
Chưa bao lâu sau, Diệp Tử lại nhắn:【Tới bar đi, vui lắm nè!】
Tôi trong lòng vui như mở cờ, cuối cùng cũng có cớ rút lui. Vội vàng đứng dậy:
“À… đại ca, Diệp Tử gọi em qua bar uống rượu. Em đi trước nhé, hôm nào rảnh nói chuyện tiếp.”
Nhưng chưa kịp bước ra, tay đã bị giữ lại.
“Đi cùng.”

