40
Tham tướng Lý này, thật sự nhiệt tình.
Nghe nói Thẩm Cố Uyên vào phủ tướng quân, ta cũng đành đi theo hắn vào.
Vào trong, chẳng ai dám hỏi han ta nhiều, chỉ theo Lý tham tướng đi thẳng đến hoa sảnh.
Tạ Trừng nhiều năm trấn giữ biên cương, không mang theo gia quyến, trong phủ ngoài những nơi quan trọng, không có mấy người hầu.
Ta ngồi ở hoa sảnh chờ khá lâu mà chẳng thấy ai để ý.
Đang định đứng dậy đi dạo, vừa quay đầu liền bị ai đó kéo mạnh vào phía sau bình phong.
Ta đau đớn, định hét lên thì nhìn rõ người trước mặt, liền nén tiếng kêu.
Thẩm Cố Uyên trừng mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm:
“Kiều Dư, ta vừa bước chân ra khỏi cửa, ngươi đã đến tìm Tạ Trừng?
“Xem ra, ngươi thật sự muốn làm phu nhân tướng quân lắm nhỉ?”
Ta vốn định đến để nhắc nhở hắn về công chúa Vinh An và Phí Duân.
Nhưng nghe hắn nói vậy, ta lại tức giận:
“Ngươi lấy tư cách gì mà nói với ta như vậy?
“Ai nói với ngươi rằng ta đến tìm Tạ Trừng? Ta đến tìm ngươi đấy!”
“Ngươi tìm ta?”
Thẩm Cố Uyên thoáng ngạc nhiên:
“Ngươi đâu phải rất ghét ta, nói không muốn thấy ta nữa? Tìm ta làm gì?”
Ta cố nặn ra một nụ cười “ngượng ngùng”:
“Quan tâm ngươi thôi!
“Ngươi ở Sóc Bắc không nơi nương tựa, nếu không có ta cho ăn, ngươi đã ch,et đói rồi.”
Nói xong, ta liếc nhìn bộ quần áo hắn đang mặc:
“Nhưng giờ xem ra, ngươi đã trèo cao được rồi?
“Vậy ta đi, không làm lỡ tiền đồ của ngươi nữa!”
Thẩm Cố Uyên vội giải thích:
“A Dư, ngươi đừng hiểu lầm!
“Là Tạ tướng quân nói trong quân doanh còn thiếu một chức văn thư, thấy ta bị ngươi đuổi đi nên mới…”
Ta thầm nghĩ, hóa ra Tạ Trừng hay đến tiệm ta, không phải vì ta, mà vì hắn.
Kiếp trước nếu không có Tạ Trừng, Thẩm Cố Uyên làm sao có thể lên làm hoàng đế?
Ta đáp:
“À, nếu vậy thì ngươi cứ ở lại đây đi.
“Ta về!”
Thấy ta định rời đi, Thẩm Cố Uyên hoảng hốt giữ lấy ta, ôm chặt ta, tựa đầu lên vai ta:
“A Dư, ngươi đừng đi!
“Dù ta không rõ giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong những hình ảnh ta thấy, ngươi đối xử với ta rất tốt!
“Là ta không tốt, ta đã phụ lòng ngươi!
“Ngươi hãy cho ta một cơ hội nữa!
“Lần này, ta nhất định sẽ minh oan cho cha ngươi, một đời một kiếp chỉ có mình ngươi, không bao giờ phụ ngươi nữa!”
Phải nói, lời này của Thẩm Cố Uyên thực sự chạm vào tâm can ta.
Có lẽ ta được sống lại kiếp này chỉ để nghe hắn nói câu này.
Nhưng ông trời đã cho ta cơ hội này, sao ta có thể nhảy vào hố lửa lần nữa?
Việc quan trọng nhất bây giờ là xử lý công chúa Vinh An kia.
Nghĩ vậy, ta liền nói với Thẩm Cố Uyên:
“Được rồi, ta tin ngươi!”
Thẩm Cố Uyên vui mừng:
“Thật sao? Vậy ngươi đến đón ta về nhà à?”
Ta trêu ghẹo:
“Chẳng lẽ ngươi muốn bỏ công việc văn thư để về tiệm ta chặt củi gánh nước?”
Hắn đáp:
“Thì có sao đâu?”
Ta nghĩ thầm, có lẽ hắn vẫn chưa biết người từ kinh thành đã đến tìm hắn.
Nghĩ vậy, ta nói:
“Ngươi khoan nói vậy, hôm nay ta gặp một người.
“Đó là người đi cùng Phí Duân, nàng tự xưng là công chúa Vinh An, rất ngạo mạn.
“Vừa xuống xe ngựa đã làm bộ làm tịch trước tiệm đậu phụ của Thanh Thanh, còn đòi nàng quỳ lạy.
“Ta thấy nàng với Phí Duân quan hệ không hề đơn giản…”
Thẩm Cố Uyên được Phí Duân cứu khi bất tỉnh ngoài thành, nên hắn cũng biết ít nhiều mối quan hệ giữa Lương Thanh Thanh và Phí Duân.
Nghe vậy, hắn ngạc nhiên:
“Cái gì? Vinh An đến rồi sao?”
Công chúa Vinh An là con gái của quý phi Tôn thị, rất được sủng ái.
Vì Tôn quý phi không có con trai, lại tranh sủng với hoàng hậu Vương thị, nên từ nhỏ công chúa Vinh An rất thân thiết với hoàng huynh Thẩm Cố Uyên.
Nghe ta nói, hắn lập tức hiểu ra:
“Chuyện này ta hoàn toàn không biết. Ngươi yên tâm, ta sẽ dạy dỗ Vinh An, không để nàng làm càn!”
Sau đó, hắn cùng ta trở về tiệm ăn Kiều gia.
41
Để Thẩm Cố Uyên ra mặt giúp Lương Thanh Thanh, ta đã đối xử với hắn rất tốt.
Công việc nặng nhọc, bẩn thỉu không để hắn làm nữa, còn mua cho hắn quần áo và giày mới, làm cho Thẩm Cố Uyên trông sáng láng hẳn lên.
Quả nhiên, không lâu sau, Phí Duân đã dẫn công chúa Vinh An đến tìm ta.
Vẫn là một màn quen thuộc.
Vừa đến cửa, công chúa Vinh An đã bắt đầu tỏ thái độ:
“Trời ơi! Cái mùi gì đây? Thối ch,et đi được!
“Phí lang, chàng nói huynh trưởng đã ở một nơi như thế này suốt nửa năm qua sao?”
Phí Duân nhân cơ hội nói xấu ta:
“Đúng vậy! Nữ nhân Kiều Dư kia vốn là con gái tội thần, thấy thái tử điện hạ rơi vào cảnh khốn cùng thì liền thừa cơ giẫm đạp.
“Không chỉ bắt thái tử điện hạ làm việc nặng nhọc, bẩn thỉu mà còn đánh chửi không ngừng!
“Ngày hôm nay, ả thậm chí còn cầm chổi định đánh công chúa ngài nữa!
“Công chúa nhất định phải trị tội ả đàn bà chanh chua này!”
Công chúa Vinh An vừa nghe đã giận sôi m,áu, lập tức nói:
“Gan to thật đấy! Dám đối xử với hoàng huynh ta như vậy!
“Tạ tướng quân đâu? Mau sai người bắt nữ nhân chanh chua này lại!”

