Cái tên này từ lúc “được ăn thịt” xong là mồm miệng không kiểm soát nổi, toàn nói lời cầm thú.
Tôi nhìn cậu ta đầy vô tội:
“Bảo bối, không phải như anh nghĩ đâu. Không phải do anh yếu, mà là ngược lại, anh quá sung, ngày nào cũng như cái máy chạy pin. Em cũng cần nghỉ chứ!”
Cậu ta bán tín bán nghi:
“Thật không?”
Tôi gật đầu liên tục:
“Thật mà!”
“Không phải chê anh chứ?”
“Không dám đâu!”
Tôi giải thích cả buổi, cậu ta mới chịu buông tha.
11
Hôm đó tôi đang gọi video với mẹ.
Trong màn hình, mẹ tôi đeo nhẫn kim cương Graff, vòng tay Bvlgari và dây chuyền Van Cleef & Arpels, ánh mắt ảm đạm buồn bã.
Nhìn là biết lại bị tình cảm làm tổn thương rồi.
Thì ra “bạch nguyệt quang” của lão Cố đã bắt đầu hành động, hẹn lão ra ăn cơm và bị mẹ tôi bắt gặp.
Mà lão thì không hề giải thích gì.
Đúng là mía già mà còn ngọt!
Tôi vội vàng an ủi mẹ:
“Mẹ ơi, mẹ nghĩ đến căn hộ cao cấp của mình đi.”
“Nghĩ đến tài khoản Alipay của mình đi.”
“Rồi nghĩ đến bài đăng tuyển giúp việc nam đang treo trên mạng đi.”
“Nếu mẹ giận quá mà sinh bệnh, thì những thứ đó còn hưởng được gì nữa?”
Nhờ sự cố gắng không ngừng của tôi và bức tranh cuộc sống tương lai tươi đẹp, đôi mắt đã tắt lịm của mẹ bỗng lại lấp lánh trở lại.
Mẹ đề nghị: để chắc chắn, hai mẹ con nên sớm rút lui.
Tôi cũng đồng tình.
Nhưng đúng lúc đó, Cố Cẩn Niên lại đột nhiên xông vào.
Trên tay cậu ta còn cầm bộ đồ “nam thần quyến rũ” mua từ mạng.
Đôi mắt phượng đẹp đẽ khi nhìn thấy màn hình điện thoại tôi liền sững lại.
Chỉ tay vào tên mà tôi đặt cho mẹ trong danh bạ: “Siêu cấp đẹp – Vô địch – Mami”, cậu ta sững sờ không thể tin nổi.
“Giang Phán Phán, em chính là con gái của mẹ kế tôi?”
Tôi vội vàng giải thích luống cuống:
“Bảo bối, không phải vậy! Bà ấy chỉ là… mẹ nuôi của em thôi.”
“Bà ấy thấy em đáng thương, không ai quan tâm, cô độc lạc lõng nên mới rủ lòng thương cho em chút hơi ấm mẫu tử.”
Cố Cẩn Niên rõ ràng không tin:
“Xạo quỷ! Mẹ kế tôi mà có lòng tốt vậy á?”
“Là thật mà!”
“Biến!”
Nói rồi vác tôi lên vai, gói gọn đem về nhà họ Cố.
Muốn vạch trần bộ mặt xấu xa của hai mẹ con tôi.
Tôi và mẹ nhìn nhau trân trối.
Còn lão Cố thì mặt mũi ngơ ngác.
Cố Cẩn Niên giận đến phập phồng lồng ngực, thề rằng nếu tôi không giải thích rõ ràng, thì nhất định khiến tôi sống không bằng chết.
Trời ơi! Nghe như án tử hình vậy.
Tôi lén liếc sang mẹ.
Chưa đầy một giây, bà đã nhập vai như diễn viên chuyên nghiệp.
Nước mắt tuôn rơi như những viên kim cương, to tròn và lấp lánh.
Khiến lão Cố nhìn mà cũng xót lòng.
Bà giơ nắm tay nhỏ xinh đấm vào ngực lão:
“Đều là lỗi của anh! Tất cả là lỗi của anh!”
“Anh là tên đàn ông phong lưu, mê hoặc lòng người, nợ tình đầy đầu — giờ thì con gái tìm đến tận nơi!”
“Bề ngoài nó gọi tôi là mẹ, nhưng thật ra, anh mới là cha ruột của nó, còn Cẩn Niên chính là anh trai ruột của nó!”
“Là tôi sợ Cẩn Niên nhất thời không chấp nhận được nên mới giấu đi. Còn mấy khoản ‘phí chia tay’ trước đó, thực ra là… quỹ học tập tôi dành cho con bé.”
“Cái gì?”
Lão Cố và Cố Cẩn Niên hóa đá tại chỗ.
Đặc biệt là Cố Cẩn Niên, đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ đạo đức và bi kịch, run rẩy nhìn tôi:
“Em… em biết từ trước rồi, nên mới xa cách với anh đúng không?”
Tôi gật đầu, ngập ngừng nói:
“Phải… Anh trai…”
Cố Cẩn Niên: “……”
“Dù sao thì… anh em mình cũng đã làm nhiều chuyện như vậy rồi…”
“DỪNG LẠI!!” — Cậu ta vội hét lên cắt lời, lông mi run rẩy, ánh mắt hoang mang, biểu cảm thất thần.
“Đừng nói thêm nữa…”
Lão Cố thì giống như CPU bị cháy, mãi vẫn chưa hiểu nổi “lần nào” lại làm ra chuyện đó…
Cuối cùng, mẹ tôi “tức giận” bỏ nhà ra đi, tôi cũng “biến mất” theo.
12
Tại căn hộ cao cấp, tôi và mẹ ngồi bên cửa kính sát đất, nhâm nhi rượu vang.
Anh chàng giúp việc số 1 – kiểu “cún con” – đang chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho chúng tôi.
Số 2 – kiểu dịu dàng nho nhã – kéo đàn violin dịu êm.
Số 3 – kiểu cơ bắp lực lưỡng – chăm chỉ khom lưng lau nhà.
Số 4 – kiểu dễ thương ngây thơ – thì đứng bên hò hét cổ vũ cho cả ba.
Tôi nhìn mẹ, có chút do dự:
“Mẹ à, liệu chúng ta có làm quá không? Lúc đó trông lão Cố ngu luôn rồi ấy.”
Mẹ tôi ngửa cổ uống một ngụm lớn rượu vang:
“Chút xíu đó mà gọi là quá hả? Cái con bạch nguyệt quang của lão còn dám khiêu khích mẹ, nói mẹ ngoài nhan sắc thì chẳng có gì, kêu mẹ cuốn gói sớm cho người khác lên thay!”
“So với chuyện đó, mấy lời nói dối này chẳng là gì.”
“Nhưng mà…” — mẹ lại nhìn sang tôi.
“Cái màn đạo lý luân thường đó với Cẩn Niên đúng là hơi tàn nhẫn thật, đàn ông ai chịu nổi cú sốc đó chứ, mẹ cũng thấy tội cho thằng nhỏ.”
Nghe tới cái tên Cố Cẩn Niên là tôi lại bực:

