Ta thực sự biết sai rồi, hãy tha thứ cho ta! Theo ta về đi có được không?”
“Trước kia là ta bị quỷ ám, chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.
Về sau ta nhất định sẽ toàn tâm toàn ý với nàng, cả đời không có hai lòng!
Chúng ta còn có con mà, nàng không thể để con không có cha được!”
Lông mày ta khẽ nhíu.
Bất chợt lùi lại một bước, né tránh bàn tay hắn đưa ra.
Phó Vân Tranh làm sao biết ta đang mang thai?
Ta nay mới mang thai hơn một tháng, kiếp trước, ta còn mãi tới hai tháng mới phát hiện.
Trừ phi… hắn cũng trọng sinh rồi!
Thật là nực cười!
Ta nhìn bộ dạng giả dối khổ sở của hắn trước mắt, nhớ tới bàn tay từng bóp chết ta, nhớ đến mưu hại Yến Hồi tàn độc, chỉ thấy ghê tởm đến tận xương tủy.
Ta cười lạnh một tiếng.
“Phó Vân Tranh, nếu ngươi cũng trọng sinh, thì hẳn cũng biết — đứa bé này, kiếp trước chưa kịp ra đời, đã bị ngươi hại chết trong bụng ta, không có cơ hội đặt chân đến thế giới này.”
Con ngươi Phó Vân Tranh co rút kịch liệt.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh như băng:
“Kiếp này, ta đã uống thuốc phá thai, đứa bé ấy… sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”
Vẻ van xin trên mặt hắn lập tức đông cứng lại.
“Nàng… nàng nói gì?! Lệnh Nghi, nàng đừng làm chuyện dại dột, đó là cốt nhục của chúng ta mà!”
Ta chẳng buồn phí lời thêm.
“Kiếp trước, khi ngươi siết cổ ta đến chết, chẳng lẽ ngươi không biết trong bụng ta có con?”
Phó Vân Tranh còn định nói gì đó, nhưng đã bị thị vệ áp chế tại chỗ.
Hắn trừng mắt đến rách khóe, môi mấp máy, rồi “phụt” một tiếng, phun ra ngụm máu lớn, cả người lịm xuống đất.
Gia nhân đi theo nhà họ Phó hoảng hốt, vội vàng khiêng hắn về.
Về sau nghe nói, Phó Vân Tranh trở lại phủ xong thì ngã bệnh không dậy nổi, liên tục ho ra máu.
Phó các lão nhìn đứa con trai đã thành phế nhân, lại là sỉ nhục của Phó gia, hơn nữa còn như một quả bom hẹn giờ khiến Hoàng thượng bất mãn bất kỳ lúc nào.
Cho nên, không lâu sau, nhà họ Phó tuyên bố ra ngoài rằng —
Phó Vân Tranh vì bệnh nặng khó chữa, tâm kết thành tật, thuốc thang vô hiệu, đã “bệnh mất” rồi.
Sự thật bên trong thế nào, không ai dám hỏi.
Chỉ biết rằng: cách hành sự của Phó các lão, quả nhiên là nhất quán — gọn gàng dứt khoát, lòng dạ sắt đá.
Phụ tử nhà họ Phó, quả nhiên cùng một giuộc.
Xưa nay, ra tay chẳng hề nương tìntình.
Còn về Tứ hoàng tử, sau nửa năm bị cấm túc trong phủ,
Hoàng thượng ra chỉ dụ, đưa hắn đi xa, tới vùng sơn cước phương Tây đầy độc khí, ban cho cái danh nhàn vương hữu danh vô thực, hạ lệnh: suốt đời không có chiếu chỉ thì không được quay về kinh.
Cuộc đời hắn, xem như hoàn toàn rơi khỏi trung tâm quyền lực.
Sau khi xử lý xong mọi chuyện trong kinh, ta cùng Yến Hồi trở về phong địa phía Tây Bắc của nhà họ Cố.
Nơi đây trời cao đất rộng, gió mát dân hiền, là bờ cõi mà bao thế hệ nhà họ Cố dốc lòng bảo vệ.
Yến Hồi theo các lão tướng học binh pháp, luyện võ, phong thái dần dần giống phụ thân và huynh trưởng năm xưa.
Gió vùng biên ải đã thổi bay hết mùi son phấn và âm mưu nơi kinh thành, chỉ còn lại hương cỏ xanh và mùi bùn đất mộc mạc.
Đời người còn dài.
Nhưng ta biết, ta và người thân của ta, cuối cùng cũng có thể sống an ổn vui vẻ, năm năm bình an, đời đời hạnh phúc.
HẾT

