12
Bạch Thanh Uyển đã uống quá nhiều, say mềm rồi.
Khi tôi đến nơi, cô ta chỉ nhấc mí mắt nhìn tôi một cái, rồi quay mặt đi:
“Cô đến đây làm gì? Đừng mong tôi xin lỗi cô.”
Tôi ngồi xuống trước mặt cô ta.
Ngả người ra sau, tỉ mỉ quan sát gương mặt đẹp đến cực điểm kia:
“Ngày mai cô không thể cưới hắn.”
Bạch Thanh Uyển bật cười lạnh:
“Dựa vào đâu cô không cho tôi cưới Cố Thần? Vì hắn nghèo sao? Tôi nói cho cô biết, tôi căm ghét bọn cô – những người từ nhỏ lớn lên trong hào môn! Tôi và Cố Thần đều lớn lên trong khu ổ chuột nông thôn, tôi và hắn mới là cùng một loại người!”
Tôi nheo mắt lại:
“Tại sao cô lại căm ghét người lớn lên trong hào môn đến vậy?”
Bạch Thanh Uyển cười lạnh.
Cô ta đứng bật dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi:
“Cô chưa từng trải qua, làm sao có thể hiểu?
Lúc tôi vừa được đưa trở lại hào môn, tôi còn không biết cửa xe của một số siêu xe là mở lên trên.
Lần đầu tiên ngồi xe, tôi cứ tưởng xe hỏng rồi.
Tôi sợ đến hét to một tiếng, khiến tất cả mọi người ở đó cười nghiêng ngả!”
Cô ta tức giận trừng tôi:
“Những chuyện như thế, sau khi tôi được đón về, ngày nào cũng xảy ra!
Mỗi ngày tôi đều mất mặt, đều xấu hổ, đều hoang mang!
Còn loại người như cô, sinh ra đã ngậm thìa vàng, đời này không bao giờ hiểu được!”
Tôi nhíu mày.
Dựa vào đâu mà cô ta luôn đứng ở thế bề trên nhìn tôi chứ?
Thật chẳng dễ chịu chút nào, tôi cũng muốn ngược lại nhìn xuống cô ta.
Tôi bực bội đứng dậy, ấn vai cô ta ngồi lại ghế sofa.
Tôi từ trên cao cúi xuống, nhìn cô ta chằm chằm:
“Thứ nhất, tôi không sinh ra đã ngậm thìa vàng. Tôi sinh ra trong khu ổ chuột.
Thứ hai, cô đúng là đồ ngu.”
Tôi cười lạnh:
“Trong giới hào môn, người biết cửa siêu xe mở hướng lên trên thì đầy rẫy.
Nhưng người phân biệt được lúa và cỏ dại thì chẳng có mấy ai.
Bọn họ thiếu kiến thức trồng trọt, cô cũng không chế giễu họ.
Vậy tại sao khi cô thiếu kiến thức về siêu xe, họ lại được phép chế giễu cô?
Đây là trò chơi ưu thế của họ, đồ ngu, đừng tham gia vào trò chơi của họ.”
Quan trọng nhất là: đừng có tới đòi tiền anh tôi nữa.
Cô thích chơi trò so đo hơn thua, ngày nào cũng lấy chị gái mình ra làm cái thước đo.
Nhưng người bị ảnh hưởng là cái ví của anh tôi đấy!
Hiện tại anh tôi đang cứng lòng, không gặp Bạch Thanh Uyển, cũng không cho cô ta tiền.
Nhưng biết đâu được, sau này một ngày nào đó anh lại mềm lòng thì sao.
Đến lúc đó, cô ta lại tới xin tiền, anh tôi lại cho thì sao?
Tốt nhất nên khiến cô ta bỏ cái trò so đo tìm ưu thế đi.
Tôi âm thầm tính toán trong đầu.
Qua một lúc lâu, tôi mới chú ý đến biểu cảm của Bạch Thanh Uyển.
Cô ta đờ đẫn nhìn tôi, vậy mà ngây người tại chỗ.
Tôi hơi đắc ý.
Sao hả, lời phát biểu vừa rồi không tệ chứ?
Có phải thấy tự hào vì giai cấp vô sản rồi không?
Ngay giây sau,
Cô ta đột nhiên túm lấy vạt áo tôi, bật khóc nức nở!
“Cô biết không… Tôi cảm thấy… tôi cảm thấy cuộc đời của chị tôi là màu hồng rực rỡ của hoa hồng… nhưng… nhưng cuộc đời của tôi, chỉ là một màu xám xịt… Hồi nhỏ tôi còn…”
Tôi có chút mất kiên nhẫn.
Lắng nghe người ta kể chuyện tổn thương từ gia đình nguyên sinh, đúng là việc làm quá linh tinh rồi.
Tôi vốn không phải kiểu người thấu hiểu cảm xúc người khác.
Đặc biệt là đối với cô ta.
Tôi lập tức cắt ngang:
“Hồi nhỏ tôi học vẽ sơn dầu, thầy dạy tôi một kỹ thuật.”
Cô ta ngẩng mặt nhìn tôi.
Mắt đẫm lệ mơ hồ, tóc đen dính bên má trắng, chờ đợi tôi nói tiếp.
Chết tiệt thật.
Tôi vốn chưa từng học vẽ sơn dầu.
Từ nhỏ,
Lệ Thừa Tắc đăng ký cho tôi toàn là các khóa như tài chính, chính trị quốc tế, kinh tế học, quản lý tài sản gia tộc, logic kinh doanh, đàm phán và hùng biện.
Tôi đút tay vào túi, cắn răng bịa tiếp:
“Thầy dạy sơn dầu bảo tôi, nếu cảm thấy bức tranh quá nhẹ, quá tầm thường, thì hãy thêm vào một chút màu xám.
Như vậy bức tranh sẽ có sức nặng hơn, cao cấp hơn.
Dù trải qua thời gian rất lâu, bức tranh ấy cũng không lỗi thời.
Màu hồng rực của hoa hồng thì quá nhẹ, không có trọng lượng bên trong.
Tôi không thích.”
Đồng tử cô ta co rút.
Lặng người tại chỗ, chỉ nắm vạt áo tôi chặt hơn.
Tôi ném bịch cháo mua trên đường cho cô ta.
Tranh thủ trước khi cô ta mở miệng, tôi vội nói lời kết:
“Tôi đi đây. Nói chung, ngày mai cô không được kết hôn với hắn.
Nếu không, tôi đảm bảo cô sẽ chết rất thảm.
Nếu không tin tôi, thì cô chắc chắn sẽ hối hận.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, đảm bảo vị “nghệ thuật bà” này đã nghe rõ.
Sau đó:
Tôi giật vạt áo ra khỏi tay cô ta, lập tức quay người rời đi.

