“Tính theo giá trị hiện tại, cũng xấp xỉ… năm trăm triệu.”
Tôi nâng ly nước, uống một ngụm.
Nhiệt độ nước — vừa đủ ấm.
“Vậy sao?”
Giọng tôi không mang chút cảm xúc nào.
“Thật đáng tiếc.”
Klaus nhìn tôi thật sâu, không nói thêm gì.
Ông ấy hiểu — tôi chính là tâm điểm của những lời đồn đó.
Và tất cả… mới chỉ là bắt đầu.
Làm xong mọi thủ tục, tôi bước ra khỏi ngân hàng.
Mưa đã tạnh.
Mặt trời xuyên qua mây, chiếu rọi lên mặt hồ Zurich, lấp lánh như kim cương.
Tôi đi dọc bờ hồ, chậm rãi.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn từ phần mềm mã hóa.
Người gửi là chị Lưu – giám đốc tài chính.
Tôi từng chủ động liên hệ chị, để lại duy nhất một phương thức liên lạc.
“Tiểu Thẩm, em ổn chứ?”
“Công ty bây giờ hỗn loạn lắm.”
“Chu Khải Minh tuy giữ được khách hàng, nhưng mất hết lòng tin của mọi người.”
“Vương Bằng bị ông ta biến thành kẻ thế tội, đuổi việc ngay lập tức, nghe nói còn dính kỷ luật vì gian lận số liệu.”
“Còn tên Lý Triết mới đến, ngày thứ ba đã nộp đơn nghỉ. Hắn bảo mỗi ngày viết code ở đó là một sự sỉ nhục cho cả sự nghiệp kỹ thuật của mình.”
“Bộ phận kỹ thuật đi mất hơn nửa, người còn lại thì rối loạn tinh thần.”
“Chu Khải Minh bây giờ như phát điên, suốt ngày nổi giận trong văn phòng. Nghe nói mấy dự án mới đều đình trệ.”
“Tất cả những gì ông ta xây dựng, dường như đang mục nát từ tận gốc rễ.”
“Chị không biết em làm vậy là đúng hay sai, nhưng khi thấy ông ta như thế… chị cảm thấy… thật đã.”
“Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Tôi đọc xong dòng cuối cùng, dừng lại.
Gió bên hồ thổi tung mái tóc tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy… rất lâu.
Sau đó, tôi đưa tay ra, ấn vào nút xóa.
Câu chuyện của Chu Khải Minh, đến đây là kết thúc.
Còn câu chuyện của tôi, mới chỉ vừa lật sang trang đầu tiên.
Tám triệu tám trăm tám mươi tám nghìn tệ đó, không phải mục đích cuối cùng của tôi.
Nó chỉ là vốn liếng để tôi mua vé vào cửa.
Một tấm vé bước vào một trò chơi lớn hơn, cũng hấp dẫn hơn.
08
Tôi ở tại khách sạn Baur au Lac – nơi sang trọng bậc nhất Zurich.
Mở cửa sổ căn phòng suite, có thể nhìn bao quát toàn bộ hồ Zurich và dãy núi tuyết ở phía xa.
Phong cảnh đẹp như tranh.
Nhưng tôi không có nhiều tâm trí để thưởng thức.
Tôi dành trọn một ngày, để nghiên cứu tập tài liệu mà Klaus đưa cho tôi.
Trong đó là bản báo cáo phân tích đầu tư vào các lĩnh vực công nghệ mới nổi toàn cầu – do đội ngũ riêng của tôi chuẩn bị.
Từ điện toán lượng tử đến trí tuệ nhân tạo, từ công nghệ sinh học đến năng lượng sạch.
Mỗi lĩnh vực đều đại diện cho tiềm năng vô hạn trong tương lai và những khối tài sản không thể tưởng tượng nổi.
Tôi đọc rất kỹ.
Tôi không còn là một lập trình viên đơn thuần, không chỉ là người hiện thực hóa kỹ thuật.
Tôi cần học cách nhìn thế giới công nghệ quen thuộc của mình từ góc độ của vốn đầu tư.
Cuộc gọi của Tần Hạo đến vào ngày hôm sau.
Bên anh ta vẫn là ban đêm, nhưng giọng nói tràn đầy phấn khích không thể kìm nén.
“Thưa nữ hoàng của tôi, thư mời chính thức từ Tập đoàn Thiên Vũ đã được gửi đến hòm thư mã hóa của cô rồi!”
“Chức danh CTO, 0.5% cổ phần toàn tập đoàn, phí ký hợp đồng năm đầu tám con số, cộng thêm một phòng thí nghiệm công nghệ đỉnh cao, ngân sách không giới hạn – hoàn toàn do cô kiểm soát.”
“Thẩm Niệm, đây là đỉnh cao trong sự nghiệp của mọi kỹ sư công nghệ trong nước.”
“Cô đã tạo nên lịch sử.”
Tôi ừ một tiếng, không nghe ra chút vui mừng nào.
“Sao vậy? Chưa hài lòng à?” – Tần Hạo ngạc nhiên.
“Với điều kiện thế này, cô còn do dự gì nữa?”
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố phía dưới – những người mặc chỉnh tề, bước đi tự tin và khoan thai.
“Tần Hạo, cậu nghĩ xem – một người đã từng xây dựng nên một vương quốc, liệu có cam tâm trở thành thanh kiếm sắc nhất cho một ông vua khác không?”
Bên kia đầu dây im lặng.
Tần Hạo là người rất hiểu chuyện, anh lập tức hiểu ý tôi.
“Tôi hiểu rồi.”
Anh cười khổ.
“Tham vọng của cô… không còn nằm trong khuôn khổ của bất kỳ công ty nào nữa.”
“Tôi chỉ không ngờ – chuyện này lại đến nhanh như vậy.”
“Chu Khải Minh không đánh bại cô – ông ta đã giải phóng con hổ đang ngủ trong lòng cô.”
“Chúc may mắn nhé, bạn của tôi.”
“Nếu một ngày nào đó cô cần gọi vốn, nhất định phải tìm tôi đầu tiên.”
Tôi gác máy, từ chối lời mời từ Tập đoàn Thiên Vũ.
Tôi biết – tôi không thể quay lại.
Không thể quay lại làm nhân viên văn phòng, không thể báo cáo với bất kỳ ai.
Thứ tôi muốn là – quyền tạo ra luật chơi.
Tối hôm đó, tôi nhận lời mời từ Klaus, đến một câu lạc bộ tư nhân nằm trong khu phố cổ.
Câu lạc bộ không có tên, chỉ có một huy hiệu đơn giản.
Nghe nói – thành viên ở đây không thể tự ứng tuyển, chỉ có thể được thừa kế hoặc được ba thành viên hiện tại cùng giới thiệu.
Klaus nói – đây là nơi mà tư bản lâu đời và tư tưởng cấp tiến chạm mặt nhau.
Bên trong rất yên tĩnh.
Không có nhạc ồn ào, chỉ có những cuộc trò chuyện thì thầm.
Ai xuất hiện ở đây cũng ăn mặc chỉn chu, khí chất phi thường.
Tên của họ có thể không xuất hiện trên Forbes, nhưng một quyết định của họ đủ để thay đổi cục diện của một ngành.
Tôi ngồi một mình ở góc sát cửa sổ, gọi một ly whisky.
Tôi không cố hòa nhập vào bất kỳ nhóm nào.
Tôi chỉ âm thầm quan sát.
Lúc ấy, một người đàn ông mang ly rượu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi.

