Tôi gần như có thể tưởng tượng được khuôn mặt sụp đổ của Trương Lam khi biết ngôi nhà mình sống nửa đời người phải đem bán.

Còn cuộc sống của tôi thì chính thức bước vào guồng quay ổn định.

Studio thiết kế trang sức của tôi, nhờ phong cách độc đáo mới lạ, nhanh chóng gây tiếng vang trong giới.

Ngay khi ra mắt bộ sưu tập đầu tiên, thị trường đã nhiệt liệt đón nhận, đơn đặt hàng tới tấp.

Tôi bận rộn từ sáng tới tối, chân không chạm đất, nhưng lại thấy vô cùng trọn vẹn và hạnh phúc.

Hôm đó, khi tôi đang ngồi phác thảo thiết kế tại studio, một số lạ gọi tới.

Tôi nghe máy theo phản xạ — thì giọng nói ở đầu dây kia lại là của Tô Tình.

Giọng cô ta chẳng còn ngọt ngào yểu điệu như trước, mà đầy cáu gắt và cay nghiệt.

“Ôn Hân, rốt cuộc cô muốn thế nào nữa? Phải ép Thẩm Hàn chết cô mới vừa lòng à?”

Tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: “Tôi không biết cô đang nói gì.”

“Đừng giả vờ!” Cô ta gào lên, “Cô khiến công ty anh ấy sụp đổ, giờ lại bán luôn nhà! Cô biết anh ấy thảm hại đến mức nào không? Vì vá lỗ công ty mà đến xe cũng phải bán! Cô thấy hả dạ lắm đúng không? Cảm giác trả thù xong vui lắm hả?”

“Đó là cái giá anh ta phải trả.”

“Cái giá ư? Chỉ vì anh ấy yêu tôi, không yêu cô sao?” Tô Tình bật cười lạnh, “Tôi nói cho cô biết, dù cô có thắng kiện, giành được mọi thứ, cô vẫn là kẻ thất bại! Cô không giữ nổi trái tim đàn ông! Từ đầu đến cuối, người Thẩm Hàn yêu là tôi! Anh ta lấy cô chỉ vì nhà cô có điều kiện, có thể giúp anh ta! Cô chẳng qua là bàn đạp đáng thương mà thôi!”

“Cô nói xong chưa?” Tôi cắt ngang màn gào thét đó.

“….”

Tô Tình nghẹn một nhịp.

“Nếu nói xong rồi, thì đến lượt tôi nói.” Tôi ngả người tựa lưng vào ghế, giọng thản nhiên.

“Công ty Thẩm Hàn không phải tôi làm sụp. Là vì anh ta bị ‘người anh họ’ của cô dụ đầu tư một dự án chắc thắng, mất toi năm trăm vạn, công ty mới lâm nguy.”

“Cô… cô nói bậy!”

“Tôi nói bậy hay không, cô về hỏi Thẩm Hàn là biết.” Tôi nhếch môi. “À đúng rồi, tôi cũng tiện tra luôn giúp — anh họ cô là kẻ lừa đảo có tiền án, vừa mới ra tù chưa lâu. Hai người các cô diễn vở kịch này đúng là đặc sắc thật đấy.”

Đầu dây bên kia im lặng như chết.

Tôi có thể nghe rõ cả tiếng thở dốc gấp gáp của Tô Tình.

“Tôi chỉ nhắc cô một câu cuối cùng thôi.” Tôi nói, khẽ bật cười. “Căn nhà kia đứng tên cả tôi. Cô ở thì được, nhưng nhớ trả tiền thuê đúng hạn. Không thì tôi có quyền kiện cô tội xâm phạm tài sản.”

Dứt lời, tôi dứt khoát cúp máy.

Tôi nghĩ, thứ tình yêu mỏng manh giữa Thẩm Hàn và Tô Tình — chắc cũng đến hồi cáo chung rồi.

9

Diễn biến mọi chuyện, còn nhanh hơn cả tôi dự đoán.

Hôm sau sau khi cúp máy, tôi đã nghe được một tin động trời từ bạn bè.

Thẩm Hàn và Tô Tình đánh nhau trong căn hộ thuê, náo loạn tới mức bị đưa vào đồn công an.

Nguyên nhân là Thẩm Hàn cuối cùng cũng phát hiện ra — cái gọi là “anh họ” của Tô Tình, thực chất chỉ là một gã được cô ta thuê đóng giả.

Dự án đầu tư nước ngoài với lợi nhuận cao từ đầu đến cuối chỉ là một cú lừa hoàn hảo.

Năm trăm vạn mà anh ta đổ vào — một đi không trở lại.

Còn Tô Tình — ít nhất đã “ăn” được hai trăm vạn hoa hồng từ vụ đó.

Chuyện bị bại lộ, Thẩm Hàn phát điên.

Anh ta chất vấn cô ta, còn Tô Tình thì quay lại cười nhạo anh ta ngu, nói ai bảo anh ta ham tiền, mờ mắt.

Hai người cãi nhau to, rồi xông vào đánh nhau, kết quả bị cảnh sát đưa vào đồn.

Ra khỏi đồn, Tô Tình liền cuỗm sạch số tiền còn lại trong tài khoản của Thẩm Hàn rồi biến mất không dấu vết.

Gọi điện — máy tắt.

Tới nhà tìm — người đã dọn đi từ lâu.

Người phụ nữ mà anh ta từng sẵn sàng “giảm thọ mười năm” để quay lại, đến lúc anh ta trắng tay, lại không hề do dự mà bỏ rơi anh ta, còn cuỗm đi đồng tiền cuối cùng cứu mạng.

Thật đúng là một màn bi kịch chua chát.

Thẩm Hàn hoàn toàn sụp đổ.

Cổ phần công ty bị pha loãng đến gần như không còn gì.

Căn nhà bị cưỡng chế đấu giá.

Gánh thêm một khoản nợ lớn.

Từng là “Tổng giám đốc Thẩm” oai phong lẫm liệt, giờ thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, thậm chí không có chỗ ở ổn định.

Anh ta bắt đầu điên cuồng gọi điện, nhắn tin cho tôi.

Từ nguyền rủa, chuyển thành hối hận, rồi đến van xin.

【Hân Hân, anh sai rồi, anh thật sự biết mình sai rồi.】
【Là anh mờ mắt, bị con tiện nhân Tô Tình mê hoặc.】
【Em quay lại được không? Mình mua lại căn nhà, làm lại từ đầu.】
【Anh thề, từ nay về sau sẽ toàn tâm toàn ý với em, không để em chịu thiệt nữa.】

Tôi nhìn những dòng tin nhắn đó, chỉ thấy buồn nôn.

Không trả lời, tôi chặn vĩnh viễn số của anh ta.

Vài ngày sau, một số lạ gửi đến cho tôi một bức ảnh.

Trên ảnh là Trương Lam — mẹ chồng cũ của tôi — nằm trên giường bệnh, hốc hác gầy mòn, toàn thân cắm đầy dây ống.

Người gửi — Thẩm Hàn.

【Mẹ anh bị đột quỵ, giờ nửa người liệt, nói năng cũng khó.】
【Anh biết em hận anh, hận mẹ anh. Nhưng dù sao bà ấy cũng là mẹ chồng cũ của em… em có thể… tới nhìn bà một chút không?】
【Chi phí điều trị quá cao, anh thực sự không cầm cự nổi nữa rồi.】

Tôi nhìn tấm ảnh ấy, không hề có lấy một tia thương cảm.

Đã biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn nhẫn tâm như vậy?

Lúc bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi “đồ gà mái không biết đẻ”, bà ta có nghĩ tới một ngày phải nằm trên giường bệnh, không nhúc nhích được không?

Tôi không trả lời, cũng không tới bệnh viện.

Tôi chỉ gửi lại tấm ảnh cùng tin nhắn cho bố mẹ tôi.

Tôi tin, họ sẽ biết cách xử lý.

Còn tôi, trong thế giới của tôi, từ nay về sau, sẽ không còn hai cái tên Thẩm Hàn và Trương Lam nữa.

Tôi dùng phần tiền mình nhận được sau khi căn nhà bị đấu giá, cộng với khoản tiền bán cổ phần công ty, mở một cửa hàng flagship chuyên về thiết kế trang sức tại khu trung tâm sầm uất nhất thành phố.

Ngày khai trương, khách mời tấp nập.