“Con trai, con có biết bố con trông như thế nào không? Có đẹp trai không?”

【Không biết, chắc cũng đẹp trai đấy? Mẹ ngủ với ông ấy mà, mẹ không biết à?】

Tôi gãi đầu, có chút ngại ngùng:

“Hôm đó mẹ uống say, ngủ dậy thấy mình trần như nhộng, bên cạnh có một người đàn ông.”

“Lúc đó sợ muốn chết luôn, còn đâu tâm trí mà nhìn mặt mũi ai. Nhưng thân hình ngon lắm, hihi.”

【Mẹ, lau nước miếng đi.】

Tôi vội rút khăn giấy lau nước dãi.

Lòng bỗng nhen nhóm chút mộng mơ.

“Liệu có thể… trở thành phu nhân nhà giàu không nhỉ?”

Thân hình ngon thế kia, chắc mặt cũng không tệ.

Tôi còn mang thai cơ mà, chắc phải có chút lợi thế chứ?

Kết quả, con trai buông một câu làm tôi tỉnh táo ngay:

【Bớt mơ mộng hão huyền đi mẹ, trừ khi mẹ muốn chết.】

“Biết rồi.” Tôi đành ngậm ngùi dẹp luôn ảo tưởng làm phu nhân nhà giàu.

Trong bụng cõng một triệu.

À không, sau khi trừ tiền tiêu là còn chín trăm chín mươi tám ngàn.

Trước kia đến nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới.

Tôi xoa cái bụng phẳng lì, vừa cười vừa mở app Pinduoduo.

Thấy cái gì thích là mua!

Xóa sạch giỏ hàng cũng chỉ hết mười ngàn tệ.

Sướng quá trời sướng!

Cuộc sống này vui đến mức tôi không dám ngủ.

Sợ ngủ dậy, hóa ra chỉ là một giấc mộng Nam Kha.

Thế là tôi cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn.

Mơ màng tận một tuần, con trai im lặng bỗng nhiên lên tiếng:

【Nhanh! Đêm Giáng Sinh rồi, bố con lại tặng quà!】

Tôi vội lao tới địa chỉ mà con trai cung cấp, thở hổn hển chạy xe điện đến nơi.

Thầm quyết định sau này phải đi thi lấy bằng lái! Mua xe!

Chứ lần nào cũng lôi bao tải về thế này, nhỡ gặp người quen thì toi.

Lái xe vẫn là an toàn nhất.

Tôi mua xiên khoai tây lắc, ngồi xổm bên đường vừa ăn vừa quan sát nhà hàng sang trọng bên kia.

“Đúng là khách sạn 5 sao, nhìn cái mặt tiền thôi đã thấy xa hoa, cổng kia mạ vàng thật không ta? Muốn gỡ quá!”

【Mẹ, bình tĩnh.】

【Bố con đang ở bên trong.】

【Lát nữa cô gái kia ra ngoài, mẹ âm thầm đi theo, cô ta vừa ném là mẹ nhặt ngay.】

Tôi nghĩ ngợi: “Con trai à, hay là mẹ mang bao tải đi lục hết mấy cái thùng rác dọc con phố này luôn thể?”

“Đêm Giáng Sinh thế này, chắc có khối người vứt đồ xịn.”

【Toàn đồ lặt vặt thôi mẹ ơi, bố con tặng toàn đồ trang sức hàng chục tỷ đấy, một món đem bán lại cũng được mấy triệu đô.】

【Đống điện thoại cũ, vàng cũ, cộng lại cũng không bằng một món trang sức của bố con.】

Nghe cũng có lý, nhưng sao vẫn thấy sai sai?

Không lâu sau, cô gái bước ra.

Không có đàn ông đi cùng, tôi nghe lời con trai, lặng lẽ đi theo sau.

3.

Thấy cô gái ném một hộp quà vào thùng rác.

Tôi lập tức lao tới lục rác.

Vừa thò tay nhặt hộp quà thì có một bàn tay khác chộp lấy.

Tôi vội rụt tay lại giữ chặt, nhưng vẫn bị đối phương giằng co.

Hắn nhíu mày định giật, tôi trợn mắt gườm lại:

“Buông ra! Tôi thấy trước, là của tôi!”

Trời tối om, xung quanh cũng không có ai.

Tôi từng nghe nói có người chuyên đợi mấy dịp như Giáng Sinh để canh nhặt rác kiếm tiền.

Bình thường thì không nói, nhưng đây là dây chuyền cả chục tỷ!

Tôi cắn răng, chưa đợi đối phương kịp phản ứng thì cắm thẳng một cú cắn vào tay hắn!

Hắn đau quá buông tay, tôi quay đầu bỏ chạy, nhảy lên xe điện phóng như bay!

“Muốn giành với bà? Đừng hòng!”

“Hứ, con trai, mẹ con ngầu chưa?”

【Ngầu ngầu.】

Không hiểu sao, tôi thấy con trai có vẻ không được tập trung lắm.

Nhưng tôi cũng chẳng để tâm vì đã bị mấy cặp tình nhân tặng hoa bên đường thu hút.

Từng nghe nói có người nhặt được điện thoại, nhặt được vàng…

Hay là… mình thử xem?

Tôi đeo khẩu trang, bắt ép con trai phải khai ra cái thùng rác nào có thể nhặt được đồ giá trị.

Một lèo nhặt được ba chiếc điện thoại đời mới, mấy cái nhẫn—gồm cả nhẫn kim cương, nhẫn vàng, nhẫn bạch kim. Có một cái nhẫn fake, tức quá tôi ném thẳng vào thùng rác.

“Xí, đàn ông rác rưởi, cầu hôn mà dùng nhẫn giả.”

Ngoài ra, mấy món linh tinh khác tôi cũng hốt được kha khá.

Nhìn đống chiến lợi phẩm đầy túi, tối đó tôi ôm cả về ngủ, mơ toàn giấc mơ phát tài.

Sáng hôm sau bị công an gõ cửa, tôi mới hiểu vì sao con trai không cho tôi nhặt mấy món đó.

Tôi ngồi trong đồn công an làm biên bản.

Giao nộp toàn bộ những thứ nhặt được đêm qua.

Còn phải viết bản kiểm điểm 1000 chữ, cam đoan sau này nhặt được đồ sẽ giao nộp cho cảnh sát.

Tất nhiên, ngoại trừ sợi dây chuyền đó.

Nghĩ lại vẫn thấy ức, tôi đá mạnh viên đá dưới chân.

Bốp!

Đau điếng khiến tôi ôm chân rên rỉ.

Tôi ngồi xổm xuống, muốn khóc cũng khóc không nổi.

“Tôi nhặt cực khổ như vậy, tại sao… tại sao lại phải trả lại hết chứ huhu…”

Con trai hiếm khi không chọc quê, lần này lại dịu dàng an ủi:

【Mẹ à, tiền của người nghèo, đừng động vào.】

【Những món quà bị vứt bỏ cho thấy điều gì?】

Tôi nghẹn ngào: “Cho thấy gì?”

【Cho thấy người phụ nữ không thích người đàn ông đó, anh ta ép tặng, khi biết bị vứt đi thì thế nào? Tất nhiên là tìm cách lấy lại. Mà nếu camera quay được mặt ai nhặt, người đó xui xẻo.】