【Nhưng bố con thì khác, ông ấy là đại gia, không thiếu tiền.】

【Quà toàn tiền triệu tiền tỷ, vứt đi thì thôi, ông ấy chẳng bận tâm.】

Tôi vẫn tiu nghỉu.

Con trai tiếp tục khuyên:

【Mẹ mất hết mấy món đó cộng lại chưa tới năm mươi ngàn tệ, nhưng đêm qua mẹ nhặt được dây chuyền của bố con.】

【Cái đó… trị giá hơn mười mấy triệu tệ.】

Tôi lau nước mắt, lại trở thành người mẹ tự tin vì có con giỏi!

Hơn mười mấy triệu tệ đó!

Về đến nhà, tôi tra thử giá gốc của sợi dây chuyền.

Khi thấy giá 13 triệu tệ, tôi hít một hơi lạnh!

Ôm chặt hộp dây chuyền nhảy dựng lên tại chỗ.

Con trai gào trong bụng:

【Aaaa mẹ ơi nhẹ nhẹ thôi! Nhảy kiểu đó là làm con rớt ra đấy!】

Tôi vội bình tĩnh lại.

Mọi nỗi ấm ức sáng nay ở đồn công an bay sạch!

Sướng quá!

Tôi đeo khẩu trang, đi đến cửa hàng chuyên mua bán hàng hiệu.

4.

Tôi bán dây chuyền với giá giảm 20%.

Bên kia kiểm tra cẩn thận, xác định hàng thật.

Giao hàng nhận tiền, tôi quay đầu đi thẳng mua điện thoại gập đời mới nhất.

Ba lần gập, kiểu gì cũng sang!

Hừ.

Dù có bị thu lại hết, tôi vẫn có thể tự mua!

Từ đó trở đi, tôi hoàn toàn nghe theo hướng dẫn của con trai, rong ruổi khắp nơi, canh đúng thùng rác vàng.

Nhặt rác!

Tài khoản ngân hàng của tôi thành tài khoản VIP chính hiệu.

Quần áo toàn đồ xịn chất lượng cao.

Tôi thi bằng lái xe, mua luôn một chiếc mini car.

Đăng ký học yoga, có sở thích cá nhân, lúc rảnh thì chơi mấy thứ linh tinh cho vui.

Thuê hẳn chuyên gia dinh dưỡng, lo bữa ăn đầy đủ mỗi ngày.

Thuê giúp việc lương tháng ba chục triệu, phục vụ từ đầu đến chân.

Tậu luôn một căn biệt thự nhỏ, nội thất cao cấp, dọn vào ở ngay.

Tôi thực sự đạt được tự do tài chính nhờ nhặt rác!

Càng ngày bụng tôi càng to.

Con trai trong bụng cũng hào hứng tột độ:

【Con sắp chui ra rồi mẹ ơi, vui ghê!】

Tôi nằm phơi nắng trên ban công, bỗng thấy tò mò:

“Con à, có phải con là người trọng sinh không?”

【Đúng rồi, kiếp trước mẹ nghe thấy tâm ý của con nên lao đi tìm bố con để xác nhận.】

【Bố con chấp nhận mẹ, nhưng cuộc sống nhà giàu khắc nghiệt lắm. Bố con cũng không vừa lòng mẹ, con sinh ra cũng bị bỏ mặc, dù nhà giàu có tiền, mẹ cũng không tiêu được, người ngoài cũng chẳng biết mẹ là phu nhân hào môn.】

【Mẹ không danh không phận, sống rất đáng thương.】

【Còn con, là đứa con riêng không được thừa nhận, nên kiếp này quyết tâm rời khỏi giới hào môn, sống cuộc đời hạnh phúc.】

Tôi nghe mà đau lòng quá.

Tôi nghiêng người, để ánh nắng chiếu hết vào bụng.

“Được rồi, mẹ nghe lời con.”

Giờ tiền cũng đủ rồi, tôi dự định sau khi sinh xong sẽ chuyển hướng làm ăn.

Chứ nghề nhặt rác không thể làm mãi được.

Cứ quanh quẩn trước cổng nhà người ta, thể nào cũng bị phát hiện.

Lúc đó người ta nổi cáu, bắt tôi trả lại hết số tiền nhặt được thì toi.

Nhưng con trai bảo tôi khỏi lo:

【Con không sống lại kiếp này vô ích đâu mẹ, những gì cần học con đều học hết rồi, chuyện khởi nghiệp để con lo.】

【Mẹ chỉ cần sống hưởng thụ thôi.】

Tôi xúc động đến rơi nước mắt.

“Đúng là con trai phúc tinh của mẹ.”

Mặc dù con nói vậy, nhưng tôi không thể để một đứa bé bận rộn chuyện làm ăn được.

Vì để con sinh ra khỏe mạnh, tôi thuê hẳn chuyên gia đỡ sinh cao cấp.

Làm theo từng bước, tập thể dục mỗi ngày, kiểm soát cân nặng của con.

Ngày sinh, mẹ con tôi phối hợp ăn ý, chỉ nửa tiếng là sinh xong.

Sau tiếng khóc chào đời, tôi ôm con về phòng bệnh riêng, thằng bé ê a cả buổi.

Thấy tôi không phản ứng, nó bèn bỏ cuộc.

Tôi chớp mắt, chợt nhận ra:

“Con ơi, mẹ không nghe được tâm ý của con nữa rồi à?”

Nó ê a hai tiếng, cố gắng vỗ vỗ tay lên bụng.

Tôi hiểu rồi.

Đói bụng.

Tôi lao đi pha sữa cho nó uống.

Không ngờ tôi sinh ra một “ông trùm nhí”, ngày nào cũng tập luyện.

Người ta 3 tháng lật, 6 tháng ngồi, 9 tháng bò—nó 9 tháng là chạy phăm phăm.

Còn tự học kiến thức mẫu giáo từ sớm.

Lúc đi học, nó đã nắm được kiến thức tiểu học lớp 6.

Trực tiếp nhảy lớp, mới ba tuổi đã học lớp 5.

Người ta gọi là… thần đồng!

Hôm đó tôi đi dạo phố về, phát hiện trong nhà có một người đàn ông lạ mặt.

Người đàn ông này… có đến tám phần giống hệt con trai tôi!

Báo động trong lòng tôi lập tức vang lên inh ỏi!

5.

Tôi cẩn thận quan sát người đàn ông kia.

Cảm giác có chút quen mắt.

Lục lọi ký ức mãi vẫn không nhớ ra từng gặp ở đâu.

Cuối cùng tôi tự kết luận chắc do trông giống con trai nên mới thấy quen vậy thôi.

Con trai tôi thì đang ngồi đối diện với người đàn ông đó.

Vẻ mặt bình thản, không biểu lộ gì.

Dù mới ba tuổi, nhưng nét mặt đã cho thấy tương lai là một mỹ nam đỉnh cấp.

Ngay từ lúc mới sinh, tôi đã biết thằng bé sẽ rất đẹp trai.