Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ anh cũng bất đắc dĩ mới phải kết hôn với tôi.
Dù đã kết hôn, anh vẫn thanh tâm quả dục vì mối tình đầu của mình.
Cũng tốt thôi.
Chờ một ngày nào đó anh đề nghị ly hôn, tôi cũng có thể rút lui.
Tối đó, tôi vừa tắm xong chuẩn bị đi ngủ, thì dưới lầu vang lên tiếng gào trời long đất lở:
“Lục Cẩu!Anh chết đi cho tôi!”
Tôi khoác áo chạy xuống.
“Có chuyện gì vậy?”
Dư Miêu Miêu cười lạnh: “Lá gan to lắm rồi, dám đi bar uống rượu cơ đấy.”
Tôi liếc nhìn một cái.
Bác sĩ Lục lại đăng bài trên vòng bạn bè.
“Cuộc sống không có vợ quản lý thật sự quá thoải mái.”
Hình là anh ta ngồi một mình ở quầy bar mờ ảo, áo sơ mi cởi hai nút, lộ ra xương quai xanh lấp ló, phối thêm ánh đèn mờ mờ ảo ảo, đúng kiểu gợi cảm đầy dụ hoặc.
Chưa đến một giây sau, bác sĩ Lục lại cập nhật trạng thái.
“Miêu Miêu, cậu đừng giận nữa.”
“Tớ không có giận, một trưởng khoa ngoại đường đường chính chính mà đăng mấy thứ con nít này, buồn cười chết mất.”
“Vậy bàn tay vàng của cậu có thể rời khỏi mặt bàn quý giá của tớ được không? Sắp bị cậu đập nứt rồi.”
Dư Miêu Miêu: “…”
Hai đứa tôi ngồi trên sofa tổng kết lại.
“Rõ ràng bác sĩ Lục đang cố tình chọc tức cậu, để cậu đi tìm anh ta.”
Dư Miêu Miêu hừ một tiếng qua mũi: “Buồn cười, tớ việc gì phải tìm anh ta? Anh ta là tiền nhân dân tệ à? Anh ta xứng chắc?”
Ờm…
Thực ra Dư Miêu Miêu và bác sĩ Lục thành một đôi, cũng là nhờ tôi và Lệ Đình Thâm vô tình làm ông tơ bà nguyệt.
Cô ấy làm phù dâu, bác sĩ Lục làm phù rể.
Hai người vừa gặp nhau đã không ưa nổi nhau.
Bác sĩ Lục nhìn mái tóc tím của Dư Miêu Miêu, mặt đầy ghét bỏ: “Ở đâu ra một quả khoai lang tím thành tinh thế này?”
Dư Miêu Miêu không chịu lép vế: “Ồ, tôi cứ thắc mắc mùi gì thối thế, hóa ra là cái mồm của anh.”
Kết thúc hôn lễ, hai người chia tay trong không vui.
Một ngày nọ, tôi và Lệ Đình Thâm tham gia một buổi tiệc rượu.
Cả hai chiếc điện thoại cùng rung lên.
Dư Miêu Miêu nhắn tôi:
“Có cách liên lạc với cái tên miệng thối đó không, đồng hồ của anh ta rơi ở chỗ tớ.”
Bác sĩ Lục cũng nhắn:
“Ông bạn, đôi tất của phù dâu rơi ở chỗ tôi.”
Tôi và Lệ Đình Thâm nhìn nhau.
Thật sự muốn giả vờ không hiểu luôn á.
Nhưng cả hai đều là người lớn rồi.
Thế là, vừa chửi vừa mắng, chúng tôi đành đẩy đối phương cho họ.
Tối đó về nhà, tôi vừa tắm xong đã thấy Lệ Đình Thâm lảng vảng ngoài cửa phòng.
Tôi tốt bụng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Anh nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng lắc đầu: “Không có gì, nghỉ sớm đi, ngủ ngon.”
“Muốn dùng khích tướng để dụ tớ đi tìm anh ta? Mơ đi.”
Dư Miêu Miêu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên cười gian:
“Vừa hay hai ông chồng đều không có nhà, Chúng ta có muốn đi quậy tí không?”
5
Ngồi lên du thuyền siêu sang, nhìn biển xanh đẹp rực rỡ, Dư Miêu Miêu dang hai tay hét lên:
“Lục Cẩu!Anh là đồ cặn bã! Đàn ông thối tha! Đừng có lại gần tôi!”
Hét xong, cô ấy đẩy đẩy tôi: “Cậu cũng gào vài câu đi chứ.”
Tôi nuốt nước bọt, hai tay tạo thành cái loa để bên miệng:
“Lệ Đình Thâm! Anh là đồ tồi!”
Dư Miêu Miêu: “Cái kiểu này nhìn y như đang tán tỉnh luôn á.”
Tôi: “…”
Tối đến, không biết Dư Miêu Miêu đi đâu, tôi buồn quá nên ra boong tàu chơi điện thoại.
Lướt lướt thế nào lại thấy bài viết của Chân Lông Gợi Cảm.
Chân Lông Gợi Cảm:
“Tôi rời nhà đúng ba ngày rồi, cô ấy không gọi một cuộc, không nhắn một tin, coi tôi là không khí sao!”
Rất nhiều dân mạng hóng chuyện lại ùa vào:
“Không phải nói không yêu vợ sao? Ai bị tổn thương tôi không nói.”
“Ha ha ha, chủ thớt tưởng bỏ nhà đi vợ sẽ dỗ dành, ai ngờ vợ chả thèm quan tâm.”
“Ủa không phải kết hôn thương mại à? Mới mấy bữa đã chịu không nổi rồi?”
Chân Lông Gợi Cảm:
“Mắt mấy người mù à? Tôi nói là rời nhà, không phải bỏ nhà đi, đọc hiểu không có à?”
“Cười chết, thật ra anh cũng chẳng quan tâm lắm đâu.”
“Chờ đó đi, dù cô ấy có đến tìm tôi, tôi cũng không thèm để ý, tôi đổi họ theo họ cô luôn.”
“Tôi không thấy cặp giò dài đâu, chỉ thấy một ông chồng tuyệt vọng.”
“Vợ anh hoàn toàn không quan tâm, anh còn ở đó la lối om sòm, tự tưởng tượng nhiều quá rồi, tội ghê.”
Chân Lông Gợi Cảm:
“Cũng không hẳn, cô ấy xưa nay luôn vô tâm chuyện này, vì tôi nói mình đi công tác, có khi cô ấy thật sự nghĩ tôi đang đi công tác ấy chứ.”
Ngón tay tôi khựng lại.
Lệ Đình Thâm cũng đi công tác ba ngày rồi.
Đúng ngay sau hôm tôi và Dư Miêu Miêu buôn chuyện sau lưng anh ấy.
Không lẽ…
Cái người tên Chân Lông Gợi Cảm đó… chính là Lệ Đình Thâm?

