6

Tim tôi đập thình thịch, vội mở trang cá nhân của anh ta, bắt đầu vào vai thám tử lướt tìm manh mối.

Trên trang toàn là mấy ngôn ngữ phi chính thống, vài tấm ảnh chụp màn hình dữ liệu game, thậm chí còn lưu không ít video động vật nhỏ dễ thương.

Tôi thở phào.

Chắc chắn không phải Lệ Đình Thâm.

Bởi vì anh ấy chưa bao giờ chơi game.

Cũng không thích động vật.

Chú chó Saint Bernard đó là do mẹ chồng tôi nuôi.

Quan trọng nhất là — Lệ Đình Thâm làm gì có trẻ con đến thế.

Hình tượng của anh ấy trong lòng tôi và Dư Miêu Miêu luôn là kiểu lạnh lùng, quyết đoán, hô mưa gọi gió.

Lúc mới cưới, Dư Miêu Miêu còn trêu tôi:

“Băng sơn kết hôn rồi, không biết có bị cậu làm tan chảy không. Sắt thép cuối cùng có hóa thành mềm mại quanh ngón tay không đấy.”

Giờ xem ra, hoàn toàn không có chuyện đó.

Vì vậy, tôi lại yên tâm thoải mái ăn dưa hóng chuyện.

Chân Lông Gợi Cảm:

“Vợ tôi mãi mới ‘khai trí’ mấy chuyện đó. Có lần tôi tắm xong cố tình không mặc áo đi qua đi lại trước mặt cô ấy, cô ấy vậy mà còn ân cần cài khuy cho tôi, sợ tôi bị cảm lạnh.”

“Lại còn một lần khác, tôi ăn vận bảnh bao định dẫn cô ấy lên núi xem sao trời đêm, ngắm bình minh ban sáng. Kết quả, cô ấy bảo tôi mấy hôm nay không gội đầu.”

“Như chủ thớt mà còn bảo không yêu vợ, yêu chết đi được ấy chứ.”

Chân Lông Gợi Cảm:

“Không phải yêu, mà là tôi luôn tâm niệm cả đời chỉ cưới một người, không muốn lòng dạ lăng nhăng đổi vợ — thế khác gì đàn ông tồi.”

“Huống chi cô ấy đã lấy tôi rồi, nếu tôi ly hôn với cô ấy, sau này cô ấy phải sống sao?”

“Nên tôi muốn làm chút gì đó để mối quan hệ vợ chồng này tốt hơn một chút, chứ chẳng lẽ cả đời sống như người lạ thân quen à.”

Có dân mạng chân thành góp ý:

“Vậy anh đừng ám chỉ nữa, phải nói rõ ra, nếu không chẳng khác nào nháy mắt với người mù.”

“Đúng vậy, anh muốn cô ấy dỗ, thì phải nói ra, miệng sinh ra để làm gì?”

Chân Lông Gợi Cảm:

“Biết rồi, cảm ơn mọi người, ai góp ý tôi thưởng mỗi người một triệu.”

Đám cư dân mạng phát cuồng, nhao nhao quỳ xuống gọi “ba”.

Còn tôi thì sững người.

Xem sao trời…

Hình như Lệ Đình Thâm cũng từng làm chuyện đó.

Khi ấy, Dư Miêu Miêu và bác sĩ Lục đã xác lập mối quan hệ.

Một hôm, Lệ Đình Thâm tan làm sớm, trịnh trọng nói với tôi:

“Bên đối tác vừa gửi một chiếc kính thiên văn, muốn ngắm sao không?”

Tôi gật đầu: “Được chứ.”

Tối hôm sau, tôi đến bãi đỗ xe dưới tầng, thấy anh đang tựa vào cửa xe đợi.

Anh mặc đồ thường ngày, mái tóc còn ướt, rũ bên tai, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày khi mặc vest, mà thêm vài phần dịu dàng và tao nhã.

Nhưng mái tóc đó…

Tôi mắc bệnh sạch sẽ: “Tóc của anh…”

Anh nhìn tôi đầy mong đợi.

“Tóc gội xong nhất định phải sấy khô, không thì dễ cảm lạnh lắm. Còn sớm mà, anh lên sấy tóc đi, em đợi ở đây.”

Anh ngây ra, sau đó cười kiểu nghiến răng nghiến lợi:

“Được, cảm ơn phu nhân quan tâm.”

Lên đến đỉnh núi, Lệ Đình Thâm lấy kính thiên văn ra.

Anh vừa chuẩn bị cầm tay chỉ tôi cách ngắm sao, thì từ trong bóng tối nhảy ra hai người:

“Woa ôi~~~”

Dọa anh suýt trượt chân ngã từ đỉnh núi xuống.

Nhìn bác sĩ Lục và Dư Miêu Miêu đang hớn hở, sắc mặt anh còn lạnh hơn trời đêm:

“Sao hai người lại ở đây?”

Tôi giơ tay yếu ớt:

“Em mời họ tới đó, em thấy hai người ngắm sao hơi chán, đông người náo nhiệt hơn, với lại cái kính thiên văn này chỉ chuyên gia mới có cơ hội dùng đấy.”

Tối hôm đó, Dư Miêu Miêu và bác sĩ Lục vừa ngắm sao vừa tán tỉnh nhau.

Còn Lệ Đình Thâm…

Anh ngồi bên lều, cách xa tôi tận mấy mét cũng cảm nhận rõ luồng khí oán giận đậm đặc tỏa ra từ người anh.

7

Trước khi đi ngủ, điện thoại ting một tiếng.

Tôi mở ra xem — là Lệ Đình Thâm gửi một tấm ảnh.

Trong ảnh, anh ngồi trên sofa, áo sơ mi cởi ba cúc, để lộ lồng ngực rắn chắc.

Tôi trợn tròn mắt.

Lệ Đình Thâm bị hack nick rồi à?

Tôi còn đang định gõ chữ thì bên kia đã thu hồi tin nhắn.

Tôi: “?”

Lệ Đình Thâm:

“Cháu trai nghịch điện thoại của anh gửi đó, đừng hiểu lầm.”

Tôi: “Ồ.”

Tôi khó hiểu hỏi:

“Không phải anh đang đi công tác à, sao lại đến nhà anh cả?”

“Đi công tác, tiện thăm người thân.”

“Ồ.”

Tôi im lặng không nói nữa.

Lệ Đình Thâm bắt đầu kiếm chuyện:

“Cháu trai bảo sao thím không đến.”

Tôi gõ chữ:

“Sau này có cơ hội vậy.”