“Vô lý hết chỗ nói!”
Lục Viễn quay đầu bỏ đi.
Dư Miêu Miêu cũng hất váy rời khỏi.
Không biết từ lúc nào, Lệ Đình Thâm đã ngồi cạnh tôi.
“Chúng ta có nên khuyên họ không?”
Lệ Đình Thâm mặt không đổi sắc:
“Chuyện nhà người khác, quan tòa còn khó xử nữa là.”
Tôi thở dài.
Hai người lại im lặng.
Để tránh xấu hổ, tôi lại lấy điện thoại ra lướt diễn đàn.
Chân Lông Gợi Cảm lại có bài mới.
“Cứu với, vợ tôi với bạn thân đang đòi ly hôn với bạn nối khố của tôi, có ảnh hưởng gì tới tôi không?”
Cư dân mạng:
“Ông sao lắm chuyện thế.”
“Anh bá tổng thì nhiều chuyện cũng đúng thôi.”
“Anh sợ hai người đó ly hôn ảnh hưởng đến anh à? Vậy dễ thôi: một là ly dị vợ luôn, hai là cắt đứt tình huynh đệ.”
Chân Lông Gợi Cảm:
“Cũng được, tôi sẽ thử cắt tình anh em trước.”
Cư dân mạng:
“Việc người ta liên quan gì đến anh? Anh nên dốc lòng lo chuyện nhà mình đi, lấy khí phách đàn ông ra chinh phục vợ đi.”
“Chinh phục thế nào?”
“Vào inbox, nhưng nếu thành công thì nhớ trả phí giới thiệu nha.”
Tôi nghi ngờ nhìn Lệ Đình Thâm đang bấm điện thoại.
Sao trùng hợp vậy?
Việc gì xảy ra bên cạnh tôi, Chân Lông Gợi Cảm cũng xảy ra chuyện y hệt?
“Lệ Đình Thâm.” Tôi gọi anh.
Anh ngẩng đầu, hờ hững:
“Hửm?”
“Anh đang nhắn với đối tác à?”
Ánh mắt anh khựng lại, lập tức cất điện thoại:
“Ừ.”
Nhắn với đối tác mà phải cười như thần kinh à?
Tôi càng nghi ngờ hơn.
Tôi định hỏi kỹ, thì ngoài boong tàu vang lên tiếng ồn.
Tôi và Lệ Đình Thâm đi qua xem.
Đám người vây thành vòng tròn.
Ở giữa là Dư Miêu Miêu và bác sĩ Lục… đang hôn nhau đến mức sắp ăn luôn đối phương.
Cả hai người đều ướt nhẹp, giống như vừa được vớt lên từ biển.
Hôn xong, bác sĩ Lục ôm chặt cô ấy:
“Đồ ngốc này, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa, cả đời này tôi chỉ yêu mình em. Nếu tôi thích ai khác, trời đánh chết tôi!”
Dư Miêu Miêu nắm tay đấm lên ngực anh:
“Ai bảo anh không nói rõ chứ!”
Lục Viễn bất đắc dĩ:
“Đó là chuyện riêng của cô ấy, tôi đã hứa sẽ không tiết lộ.”
Tôi: “…”
Tự dưng thấy mình như con hề.
Tối đó, Dư Miêu Miêu và bác sĩ Lục tay trong tay đi tình tứ, để lại tôi và Lệ Đình Thâm.
Dư Miêu Miêu dúi cho tôi một món đồ:
“Chiến bào tặng cậu. Cậu với Lệ Đình Thâm cũng nên nghiêm túc trò chuyện về tình cảm rồi. Cố lên!”
Tôi cầm bộ đồ ngủ mỏng như cánh ve, nước mắt muốn rơi mà không rơi nổi.
Tối đến, sau khi chuẩn bị tâm lý nhiều lần, cuối cùng tôi cũng đẩy cửa bước vào.
Trong phòng tắm có tiếng nước chảy.
Da đầu tôi tê rần.
Lệ Đình Thâm đang tắm.
Tôi đứng không xong, ngồi cũng chẳng được, bồn chồn đi qua đi lại.
Không biết bao lâu sau, nước ngừng chảy, Lệ Đình Thâm bước ra ngoài.
Anh tùy ý lau tóc, trên người không mặc áo, nước nhỏ theo đường cơ ngực rám nắng chảy xuống, biến mất vào khăn tắm.
Tôi né tránh ánh mắt:
“Anh… anh muốn ngủ giường hay ngủ sofa?”
Lệ Đình Thâm cúi đầu nhìn tôi, hơi nước quanh người vẫn chưa tan hết, anh từ trên cao nhìn xuống:
“Tôi không quen ngủ sofa.”
“Tôi ngủ sofa vậy.”
Tôi đang tính chuồn đi, thì anh nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi lại gần.
Anh cúi xuống, ánh mắt lạnh như lửa:
“Nhưng tôi cũng không muốn để em ngủ sofa.”
Vậy… rốt cuộc anh muốn sao đây?
Khoảng cách chưa đến một tấc.
Tay anh siết nhẹ cổ tay tôi, gân xanh nổi lên, khí thế khó diễn tả.
Tôi bắt đầu thở không đều.
“Tang Duệ, chúng ta là vợ chồng.” Anh nhìn về phía chiếc giường đôi cỡ lớn:
“Vợ chồng thì có thể ngủ chung giường.”
“Nhưng… nhưng mà…”
Môi anh gần sát bên tai tôi, như thể một yêu tinh dụ hoặc:
“Có lẽ… chúng ta cũng nên học theo Lục Viễn và Dư Miêu Miêu.”
Tôi căng thẳng đến độ muốn lé cả mắt:
“Học… học gì cơ?”

