Anh khẽ cười:

“Em nói thử xem?”

Không khí trong phòng ám muội đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Ngay khi tôi sắp bị bầu không khí mê hoặc làm đầu óc trống rỗng, thì điện thoại tôi vang lên.

Là Dư Miêu Miêu.

“Duệ Duệ! Cậu ở trong phòng không? Lệ Đình Thâm có ở đó không? Cậu đoán xem tớ vừa nhìn thấy ai trên du thuyền này!?”

Tôi nín thở:

“Ai cơ?”

12

Trên đường về, tôi không nói một lời.

Về đến biệt thự, tôi lặng lẽ trở về phòng. Vừa khép cửa lại, nỗi mệt mỏi và tủi thân trào dâng, tôi khẽ sờ lên mặt.

Tay tôi… ướt đẫm.

Giọng Dư Miêu Miêu vẫn văng vẳng bên tai tôi:

“Tớ thấy mối tình đầu của Lệ Đình Thâm rồi.”

Cho nên…

Anh ấy không phải vì đối tác, càng không phải vì tôi mà lên du thuyền.

Cái dáng cúi đầu cười nhạt khi chơi điện thoại đó — là vì đang nhắn tin với mối tình đầu.

Tôi hít sâu một hơi, nhớ lại hồi mới cưới, một người chị họ của anh từng bóng gió châm chọc tôi.

Cô ta nói:

“Cứ tưởng em họ tôi sẽ cưới Lan Lan chứ, tiếc thật đấy.”

Nghĩ đến sự lạnh nhạt của Lệ Đình Thâm suốt một năm qua.

Nghĩ đến tương lai tôi vẫn phải tiếp tục sống như vậy…

Tôi tủi thân đến mức nước mắt tuôn không ngừng.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra một điều.

Tôi… đã yêu Lệ Đình Thâm rồi.

Trước kia, tôi không hiểu tại sao mình lại hay buồn bực, bất an.

Cho đến khi tôi lướt thấy một bài đăng mới của Chân Lông Gợi Cảm, tôi mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

Thì ra từ lâu tôi đã đặt kỳ vọng vào anh ấy.

Giống như chủ thớt cứng miệng kia, vì yêu nên mới để tâm.

Vì để tâm, nên mới ghen tuông, bất bình.

Một khi đã có kỳ vọng, con người sẽ sinh ra tham vọng, rồi trở nên ích kỷ, nhỏ nhen, và xấu xí.

Tôi đã ba ngày không nhắn gì cho Lệ Đình Thâm.

Hoặc là nói, anh ấy bận tới mức chân không chạm đất, cũng không có ý định để tâm tới tôi.

Tối đó, anh có thể là uống say, nhầm tôi thành người khác, có khi là mối tình đầu cũng nên.

Đúng lúc bác sĩ Lục đang đi công tác, tôi thu dọn hành lý, định sang nhà Dư Miêu Miêu ở vài hôm.

Nhưng khi tôi vừa kéo vali xuống tầng, đã bị Lệ Đình Thâm đang hớt hải chạy về chặn lại ở cửa.

Ánh mắt anh ấy hoảng hốt:

“Em định đi đâu?”

Tôi bị anh làm giật mình:

“Đến nhà Dư Miêu Miêu.”

Anh nắm lấy tay tôi, đẩy tôi áp sát vào cánh cửa:

“Đây mới là nhà của em.”

Tôi nhỏ giọng lầm bầm:

“Không phải. Đây đâu phải nhà em. Anh cũng đâu có yêu em…”

Anh nghe thấy.

“Người anh yêu là mối tình đầu của anh… hu hu…”

Tôi còn chưa nói xong, môi đã bị anh mạnh mẽ chặn lại.

Lần này, nụ hôn không còn là kiểu chuồn chuồn lướt nước nữa, mà là cuồng nhiệt như sóng biển, khiến tôi gần như không thể thở nổi.

Vali rơi tung tóe.

Tôi bị anh ôm đặt xuống giường.

Anh đè lên tôi, ánh mắt như lửa:

“Vợ à, anh không muốn chơi cái trò em đoán anh đoán nữa.

Một năm rồi, anh nhẫn nhịn đủ rồi.”

“Anh có thể chịu được việc em chưa yêu anh. Nhưng anh không chịu nổi chuyện em hiểu lầm anh yêu người khác.”

“Cả đời này, người anh yêu chỉ có em — Tang Duệ.”

Tôi sững người.

Lời tỏ tình bất ngờ ấy khiến tôi trở tay không kịp.

Lệ Đình Thâm thành thật kể hết đoạn quá khứ yêu thầm của mình:

“Thật ra, hồi cấp ba anh đã gặp em rồi, vừa gặp đã thích.”

“Nhưng lúc đó hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, ai cũng tưởng anh thích Hứa Lan Lan.”

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, ấm ức nói:

“Vợ à, anh nhịn khổ lắm rồi.”

“Anh không kiêu ngạo nữa đâu.”

Anh ngước lên, ánh mắt đầy u sầu: