Lục Triết sau khi biết lời khai của Chu Tình, lập tức phản ứng cực nhanh.

Hắn ngay lập tức chỉ đạo đội ngũ truyền thông xoay chuyển mũi nhọn, chuyển hướng dư luận khỏi mâu thuẫn giữa tôi và Lâm Miêu Miêu, sang nhắm vào cô “bạn thân độc ác” mới xuất hiện – Chu Tình.

Hàng loạt bài viết và thông cáo báo chí mới, chỉ sau một đêm, phủ kín khắp mạng.

“Cú twist kinh hoàng! Hung thủ thật sự là bạn thân của hoa khôi? Vì yêu sinh hận, âm mưu trả thù!”

“Bóc trần quá khứ đen tối của Chu Tình: Một cô gái sống mãi trong cái bóng của Lâm Miêu Miêu”

Trong các bài viết, Chu Tình được miêu tả là kẻ từ lâu đã thầm yêu Lục Triết, nhưng vì mãi không được đáp lại, nên sinh lòng ghen ghét với bạn thân Lâm Miêu Miêu.

Thế là cô ta giả vờ hợp tác với kế hoạch “hù dọa” Tô Vãn của Lâm Miêu Miêu, nhưng vào phút cuối lại âm thầm thay cốc nước lã bằng axit flohydric lấy từ xưởng nhà mình.

Cô ta mới là kẻ chủ mưu thật sự, là hung thủ âm hiểm đích thực.

Trong chớp mắt, dư luận lại đảo chiều.

Chu Tình trở thành “bạn thân độc ác” mới, bị cả mạng xã hội đồng loạt lên án.

Còn Lâm Miêu Miêu, lại được tô vẽ thành một nạn nhân đáng thương nhất, bị cả tôi lẫn Chu Tình liên thủ hãm hại.

Bước đi này của Lục Triết, quả thật vô cùng đẹp mắt.

Hắn không chỉ thành công kéo Lâm Miêu Miêu ra khỏi cái mác “chủ mưu”, thậm chí còn lợi dụng sự “độc ác” của Chu Tình, để rửa trắng sự “ngốc nghếch” của Lâm Miêu Miêu.

Hắn muốn khiến tất cả mọi người tin rằng: Lâm Miêu Miêu chỉ là một cô gái quá đơn thuần, quá nhẹ dạ, bị ghen tuông làm mờ lý trí.

Nhìn những lời nói đảo trắng thay đen trên mạng, nhìn những câu mắng chửi dồn dập nhắm vào Chu Tình, tôi ngồi bên cửa sổ thư viện, bình tĩnh uống một ly Americano đá.

Vị đắng lướt qua cổ họng, khiến đầu óc tôi càng thêm tỉnh táo.

Lục Triết, anh tưởng như thế là xong sao?

Anh đánh giá thấp tôi rồi.

Cũng đánh giá quá thấp thứ gọi là “tình bạn” giữa phụ nữ.

Tôi lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Cố Ngôn.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Anh trả lời ngay: “Bất cứ lúc nào.”

Tôi gửi một email được mã hóa tới hòm thư của Cố Ngôn.

“Dùng cách ẩn danh, gửi thứ này cho cảnh sát Trương, người phụ trách vụ án, và mấy tòa soạn lớn nhất thành phố.”

“Nhớ kỹ, dùng cách an toàn nhất. Tuyệt đối không để lại dấu vết.”

“Yên tâm.”

Anh chỉ đáp gọn hai chữ.

Trong email đó, không có chuỗi bằng chứng phức tạp, không có lời lẽ dài dòng.

Chỉ có một đoạn ghi âm.

Là đoạn hội thoại giữa tôi và Chu Tình được tôi ghi âm lại bằng bút ghi âm, vào đúng ngày trước khi sự việc xảy ra.

Hôm đó, tôi tìm thấy Chu Tình đang luyện đàn trong phòng nhạc của trường.

Tôi biết, đó là nơi duy nhất cô ta có thể ở một mình và thả lỏng.

Tôi không nhắc đến Lâm Miêu Miêu, cũng không nhắc đến suất tuyển thẳng.

Tôi chỉ dùng thân phận của một kẻ “đồng cảnh ngộ”, một “người thất bại” bị hào quang của Lâm Miêu Miêu bao phủ, để bắt chuyện với cô ta.

Tôi kể về những thành quả nghiên cứu bị giảng viên gán cho nhóm.

Tôi kể về ý tưởng thiết kế cuộc thi bị bạn học có hậu thuẫn mạnh hơn cướp mất.

Từng câu từng chữ của tôi, như chiếc chìa khóa mở đúng ổ khóa trong lòng Chu Tình.

Những uất ức chất chứa bao năm trời với Lâm Miêu Miêu, như đê vỡ trào ra.

Trong đoạn ghi âm, có thể nghe rõ những lời nghẹn ngào xen lẫn nức nở đầy kìm nén của cô ta.

“Cô ta lúc nào cũng vậy… lúc nào cũng thế…”

“Bản vẽ tôi vẽ vất vả cả tuần, cô ta chỉ đổi tên rồi nộp đi thi, còn đoạt giải!”

“Người anh khóa trên tôi thích, chỉ vì nói chuyện với tôi mấy câu, hôm sau đã trở thành bạn trai của cô ta!”

“Cô ta coi tôi là gì? Nô tì à? Người hầu? Một công cụ có thể dùng bất cứ lúc nào rồi tiện tay vứt bỏ?”

“Tất cả những hào quang rực rỡ cô ta có được, đều đứng trên máu thịt và lòng tự tôn của tôi! Dựa vào cái gì? Dựa vào đâu mà cô ta có tất cả, còn tôi chỉ có thể như một cái bóng sống phía sau?”

Cuối đoạn ghi âm, là một câu gằn từng chữ, chứa đầy căm hận:

“Có lúc, tôi thật sự chỉ muốn tự tay hủy gương mặt xinh đẹp giả dối đó của cô ta!”

Đoạn ghi âm này, như một con dao mổ chính xác, rạch toạc lớp mặt nạ “bạn thân” giữa Lâm Miêu Miêu và Chu Tình, để lộ ra bên trong mối quan hệ lệch lạc, độc hại, đầy thao túng và u uất.

Nhưng chỉ thế thì chưa đủ.

Tôi còn đính kèm vài bức ảnh chụp màn hình tin nhắn.

Là tin nhắn Lâm Miêu Miêu dùng để uy hiếp Chu Tình, ép cô ta đi trộm axit flohydric.

“Chu Tình, chuyện xưởng của ba cô trốn thuế, cô không muốn người khác biết đâu nhỉ?”

“Giúp tôi lần này, chúng ta vẫn là chị em tốt. Còn nếu cô không giúp… tôi cũng không biết, liệu có lỡ tay đưa mấy quyển sổ sách này cho cục thuế hay không…”

Tống tiền trắng trợn!

Uy hiếp lộ liễu!