“Ninh tổng, coi như tôi cầu xin chị, tha cho tôi đi. Tôi với tổng giám đốc Lục thật sự không có gì! Tôi lúc đó chỉ là một trợ lý, chị không thể vì mình có tiền có quyền mà bắt anh ấy sa thải tôi. Dù tôi chỉ là người bình thường, tôi cũng có lòng tự trọng, chị không thể lấy tiền để sỉ nhục nhân cách tôi!”

Đám phóng viên hăm hở như gặp được tin hot, máy quay lia tới tấp, có người còn livestream tại chỗ.

Bảo vệ tiến tới ngăn chặn, tôi giơ tay:

“Không sao, để cô ta nói tiếp.”

Ánh mắt Hứa Kiều lóe lên vẻ thâm độc, nhưng gương mặt vẫn duy trì vẻ tội nghiệp vừa đủ:

“Ninh tổng, chị sinh ra đã có tất cả, còn tôi là người bình thường, đến từ một thành phố nhỏ, có được công việc này không dễ. Một câu nói của chị có thể hủy hoại hết bao năm cố gắng của tôi, như vậy là không công bằng!”

Tôi nhìn cô ta lặng lẽ:

“Nói xong chưa?”

Tiếng máy ảnh rôm rả vang lên. Hứa Kiều không ngờ tôi vẫn bình tĩnh như vậy vào thời điểm này.

Tôi chỉnh micro trước mặt:

“Cô Hứa Kiều, về những gì cô vừa nói, tôi xin trả lời từng điểm một ngay tại đây.”

“Thứ nhất, tôi biết cô và chồng tôi Lục Trạch An không xảy ra chuyện gì xác thịt, nhưng cô lại thích xâm phạm ranh giới xã giao với đàn ông đã có vợ — ví dụ như ngồi ghế phụ xe chồng tôi, để anh ấy bóc tôm cho cô, hoặc cùng khoác tay nhau dự tiệc trong trang phục lộng lẫy.”

“Thứ hai, cô bị sa thải hai lần từ Lục thị, lần đầu là do mẹ chồng tôi, vì bà thấy cô không có tâm tư trong sáng. Lần hai là do chính Lục Trạch An, vì anh ấy cho rằng sự tồn tại của cô phá hoại hôn nhân của chúng tôi, là ngòi nổ dẫn đến ly hôn.”

“Còn tôi, với tư cách là người đứng đầu Ninh thị, chưa từng nhúng tay vào chuyện nhân sự của Lục thị. Cô trách nhầm người rồi.”

Xung quanh có tiếng cười khẽ. Mặt Hứa Kiều đỏ bừng, cố giữ bình tĩnh tiếp tục gào lên:

“Chẳng phải là vì chị ghét tôi, ghen tị với việc tôi được làm việc bên cạnh tổng giám đốc Lục, nên mới khiến họ hiểu lầm tôi sao?”

Tôi không nhịn được bật cười:

“Tôi, ghen tị với cô?”

Tôi liếc qua bộ đồ trên người cô ta, cười lắc đầu:

“Cả người cô hôm nay không đắt bằng một lần tôi đi chăm sóc tóc, tôi ghen với cô điều gì chứ? Ghen vì cô làm trâu ngựa ở Lục thị, còn tôi làm tổng giám đốc ở Ninh thị sao?”

Tiếng cười bật ra không kiêng nể, một nữ phóng viên ở hàng đầu còn cười to thành tiếng.

9

Nước mắt Hứa Kiều tuôn rơi, lăn dài trên má, để lại một vệt ướt.

Tôi mỉm cười dịu dàng:

“Cô Hứa, kem nền của cô không chống nước đâu. Hôm nay lớp trang điểm ‘mặt mộc giả’ này… không thành công lắm.”

Hứa Kiều luống cuống che mặt, thấy mình đã hoàn toàn rơi vào thế yếu, bèn dứt khoát không giả vờ nữa, đứng bật dậy lớn tiếng:

“Cô có gì mà đắc ý chứ! Cô chẳng qua chỉ là có chút tiền bẩn, nếu tôi có xuất thân như cô, tổng giám đốc Lục nhất định sẽ chọn tôi, chứ không phải một bà già như cô!”

Tôi bất lực nhún vai:

“Có lẽ chính vì bây giờ cô trắng tay, ngoài chút tuổi trẻ quý giá, chẳng có gì khác đáng giá trong tay, nên mới cho rằng tuổi tác là thứ tối quan trọng nhất của phụ nữ.”

“Nhưng vào cái tuổi của cô bây giờ, tôi đã tiếp quản Ninh thị, thúc đẩy cải tổ nội bộ Tập đoàn Kỷ, nắm trọn quyền quyết sách trong tay.”

“Còn hiện tại, tôi hơn cô mười tuổi. Dù đã không còn tuổi xuân, tôi lại sở hữu quyền lực và tài nguyên khổng lồ. Vậy còn cô, đến tuổi tôi bây giờ, khi thanh xuân trôi qua… cô còn lại được gì?”

Khuôn mặt Hứa Kiều đỏ bừng, răng nghiến chặt, vẻ đẹp thuần khiết trên gương mặt đã bị ghen ghét làm méo mó, biến dạng.

“Cô nói hay lắm! Nhưng nói cho cùng, cô chẳng phải chỉ do đầu thai tốt hay sao! Dựa vào việc mình có tiền rồi muốn làm gì thì làm, bóc lột người bình thường, có gì mà đáng tự hào!”

Vị phó tổng ngồi nãy giờ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đột ngột đứng dậy lớn tiếng:

“Cô nói đủ chưa? Không biết từ đâu chui ra cái thứ con gái không biết trời cao đất dày như cô! Tổng giám đốc Ninh ngồi ở vị trí này mấy năm nay, lợi nhuận của Ninh thị tăng vọt, các ngành phụ trải dài khắp thế giới, tạo ra hàng vạn việc làm!”

“Chưa hết, quỹ hỗ trợ trẻ em vùng núi đi học mà cô ấy sáng lập đã giúp vô số đứa trẻ có cơ hội đến trường, số học sinh được tài trợ đếm không xuể! Nhân viên Ninh thị chúng tôi được đãi ngộ ngày càng cao! Cô nghĩ tổng giám đốc của chúng tôi giống loại người như cô, suốt ngày chỉ biết lo chuyện nam nữ lăng nhăng sao?!”

Tôi xua tay ra hiệu anh ấy ngồi xuống, rồi quay sang nhìn Hứa Kiều:

“Cô còn thắc mắc gì nữa không? Nếu không thì mời cô ra ngoài. Cô đã làm mất quá nhiều thời gian của tôi rồi.”

Hứa Kiều cười lạnh:

“Thì sao chứ? Hôm nay có nhiều phóng viên ở đây như vậy, tôi không tin cô có thể bình yên vô sự sau vụ này! Bây giờ dân mạng ghét giới tư bản, lại dễ đồng cảm với người lao động! Cô chờ bị tấn công mạng đi!”

Tôi cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng:

“Thật à? Vậy cô nhìn lại đi.”

Cô ta nhận ra ánh mắt của những người xung quanh đã thay đổi, vội giật lấy chiếc điện thoại của một phóng viên đang livestream.

Lúc đó, bộ phận truyền thông của tôi đã cập nhật tình hình dư luận qua tai nghe. Tin tức đã lên hot search, cư dân mạng ăn dưa vô cùng hào hứng. Ban đầu họ còn đồng cảm với người lao động, nhưng càng về sau dư luận chuyển hướng, nhất loạt lên án Hứa Kiều nghĩ mình là tiểu tam, lại không biết lượng sức khiêu khích chính thất.

Nhìn thấy dòng bình luận đang cuồn cuộn chửi rủa trên màn hình, hai chân Hứa Kiều mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.