Tôi đồng ý cưới anh ta là vì tôi là con một, nhà tôi không cần sính lễ, mấy đồng bạc cỏn con không thiếu.
Nhà họ Thẩm chỉ cung cấp một căn nhà cưới, lại còn đứng tên một mình Thẩm Hàn Mặc.
Từ năm 18 tuổi, ba mẹ tôi đã mua cho tôi vài căn nhà, toàn bộ đều trả một lần, không vay nợ.
Cho nên tôi chưa từng quan tâm căn nhà cưới có tên tôi hay không!
Không ngờ, sự thấu hiểu và rộng lượng của tôi trong mắt họ lại trở thành… dễ bảo, dễ bắt nạt, là con ngốc dễ dụ!
Chương 2
2
Thấy tôi không có ý định đưa tiền, mẹ chồng dịu giọng bắt đầu khuyên nhủ…
“Thiên Nguyệt, con mới cưới, chưa rõ chuyện trong nhà cũng không sao, để mẹ nói con nghe rồi sẽ hiểu.”
“Văn Dao đã gả vào nhà mình 10 năm rồi, trong 10 năm đó chăm sóc Hàn Mặc không ít.”
“Người ta vẫn nói, chị dâu như mẹ, mà chị con trong 10 năm nay đã hy sinh nhiều như thế cho gia đình mình, các con phải biết ơn chị ấy mới đúng.”
Tôi bật cười vì tức, liền quay sang hỏi Thẩm Hàn Mặc:
“Anh yêu này, 10 năm trước anh là do chị dâu nuôi lớn đấy à?”
Thẩm Hàn Mặc bị tôi hỏi đến nghẹn họng, ho sặc lên sặc xuống, mặt đỏ như trái táo:
“Tất nhiên là không! Em đừng nói bậy nữa!”
“Thế thì… sao mẹ lại bảo anh phải biết ơn chị dâu? Em còn tưởng chị ấy có công sinh thành cơ đấy!”
Hồ Văn Dao tức đến nhảy dựng lên, chỉ vào mặt tôi:
“Cô! Cô đúng là vô giáo dục! Nuôi cô thành ra thế này, chắc trong đầu cô cũng bẩn thỉu như miệng cô vậy!”
Thẩm Hàn Mặc lập tức quay sang dỗ dành chị dâu:
“Chị à, đừng giận, Thiên Nguyệt còn nhỏ, chị đừng chấp nhặt với em ấy.”
“Chuyện 250.000 tệ, bọn em sẽ trả. Chị chăm mẹ bao năm nay cũng vất vả rồi. Em chuyển khoản ngay cho chị!”
Nói rồi Thẩm Hàn Mặc dứt khoát chuyển ngay 250.000 tệ cho Hồ Văn Dao.
Số tiền này là toàn bộ tiền tiết kiệm trong 5 năm làm việc của anh ta, vốn dĩ là để dành cho tôi.
Sáng nay tôi mới đưa lại anh ta khoản đó vì anh ta bảo muốn khởi nghiệp.
Dù sao cũng không phải tiền của tôi, tôi chẳng buồn ngăn cản.
Hồ Văn Dao nhận được tiền, sắc mặt lập tức dễ coi hơn.
Cô ta lập tức chuẩn bị chuyển nhà, sai khiến tôi chẳng khác gì người giúp việc:
“Thiên Nguyệt, mau tới giúp chị chuyển nhà đi, đồ bên nhà chị nhiều lắm.”
“Em gọi công ty chuyển nhà đi, nhớ tìm công ty uy tín, đừng gọi mấy chỗ tào lao.”
Tôi đứng yên tại chỗ cười khẩy, bất ngờ bị mẹ chồng kéo tay lôi sang nhà chị dâu:
“Thiên Nguyệt à, coi như là tập thể dục giảm cân đi. Bình thường con còn phải tốn tiền đi phòng gym đấy.”
“Giờ giúp chị con chuyển nhà, vừa được vận động lại còn miễn phí!”
Tôi bị mẹ chồng kéo sang nhà chị dâu.
Nhưng tôi chẳng động tay động chân, chỉ đứng một bên xem họ làm.
Hồ Văn Dao lâu lâu lại liếc mắt khó chịu, bóng gió châm chọc:
“Có những người sinh ra là để lười, chứ không như tôi, số khổ trời sinh, suốt ngày đầu tắt mặt tối. Hàn Mặc, em thấy đúng không?”
Thẩm Hàn Mặc thì lại tích cực giúp chị dâu chuyển nhà, còn vui vẻ nịnh nọt:
“Chị đúng là người vợ hiền mẹ đảm. Giờ điều kiện gia đình tốt rồi, chị không cần phải vất vả nữa đâu.”
Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy cái gương mặt bảnh trai của Thẩm Hàn Mặc thật kinh tởm!
Và cũng chính khoảnh khắc đó tôi mới hiểu ra — hôn nhân không chỉ cần tình yêu giữa hai người, mà là chuyện của cả hai gia đình!
Bốn năm đại học, cái sự nhã nhặn, phong độ của anh ta giờ đây lại biến thành khuyết điểm mà tôi không thể chấp nhận!
Tôi chẳng buồn để tâm tới họ, lấy điện thoại định quay về.
Ai ngờ vừa ra đến cửa thì trời đổ mưa. Tôi chợt nhớ ra chìa khóa xe vẫn còn trong túi Thẩm Hàn Mặc.
Tôi quay lại lấy chìa khóa, vừa chạm tay vào tay nắm cửa kim loại thì nghe thấy giọng Hồ Văn Dao vang lên:
“Lâm Thiên Nguyệt là con một đấy, loại con một thì được nuông chiều lắm, đừng nói là nấu cơm giặt giũ, đến chai dầu đổ ra chắc nó cũng không biết dựng lên đâu!”
“Về sau chuyện dưỡng lão của mẹ, chẳng phải vẫn là dựa vào tôi sao? Trông cậy gì vào Lâm Thiên Nguyệt chứ! Nói không phải chứ, đến lúc mẹ ăn phân còn chẳng kịp ăn lúc nó nóng!”
Chương 3
3
Mẹ chồng hùa theo lấy lòng chị dâu:
“Văn Dao, mẹ biết con mới là người con dâu tốt thật sự, sau này mẹ phải trông cậy vào con rồi.”
“Lâm Thiên Nguyệt là tiểu thư được chiều chuộng, lại là con một, sau này đến việc lo cho ba mẹ ruột còn chưa chắc làm nổi, mẹ sao dám trông mong gì ở nó!”
Hồ Văn Dao hừ lạnh một tiếng:
“Mẹ, mẹ không được thiên vị đâu nha. Lâm Thiên Nguyệt không bỏ sức thì cũng phải bỏ tiền chứ!”

