Rồi tôi mỉm cười.

“Không.”

“Hôm nay tôi không đến để công chứng.”

Giữa ánh nhìn ngơ ngác, sững sờ của tất cả mọi người, tôi chậm rãi mở miệng:

“Tôi đến để… tặng một món quà.”

Câu nói ấy khiến cả căn phòng như đông cứng lại.

Nụ cười trên mặt Trần Dương cũng cứng đờ.

“Vãn Vãn, em… em nói gì vậy?”

Tôi không trả lời, chỉ từ trong túi lấy ra một tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt anh ta.

Anh ta nhíu mày, nghi hoặc cầm lên.

Khi nhìn thấy mấy chữ in đậm đen ở đầu trang tài liệu, sắc mặt anh ta lập tức tái nhợt như tờ giấy.

【ĐƠN XIN LY HÔN】

“Lâm Vãn! Cô điên rồi à?! Cô làm cái trò gì vậy hả?!”

Mẹ chồng là người đầu tiên gào lên, giọng the thé chói tai như móng tay cào lên kính.

Trần Dương cũng bật dậy, trừng mắt nhìn tôi như thể muốn thiêu rụi tôi bằng ánh mắt.

Tôi tựa lưng vào ghế, tư thế thả lỏng, thậm chí còn bắt chéo chân.

Tôi giơ tay, chỉ vào một điều khoản trong bản thỏa thuận, giọng không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người nghe rõ mồn một.

“Phân chia tài sản.”

“Sau khi kết hôn, chúng ta áp dụng chế độ độc lập tài chính, có sao kê ngân hàng và hóa đơn chi tiêu làm bằng chứng.”

“Ngoài ra, trong suốt thời gian hôn nhân, tôi đã chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt gia đình,

tổng cộng 18.800 tệ, đề nghị anh hoàn trả đầy đủ trong vòng một tuần sau khi ly hôn.”

“Còn nữa,” tôi lại chỉ vào một điều khoản khác, “Xét đến việc anh nhiều lần có lời lẽ xúc

phạm, và xảy ra hành vi bạo lực gia đình vào tối hôm qua khiến tôi bị thương, tôi yêu cầu

bồi thường tổn thất tinh thần, 50.000 tệ.”

“Cô nằm mơ à?!” – mẹ chồng gào lên, gần như muốn làm nổ tung cả căn phòng – “Cô chỉ là

đứa nghèo rớt mùng tơi, lương năm có hai chục nghìn mà cũng dám đòi tiền tổn thất tinh

thần? Có bị đánh chết cũng đáng đời!”

Tôi nhìn vẻ mặt tức đến phát điên của bà ta, khóe môi càng cong lên.

Đừng vội.

Màn kịch hay… mới chỉ bắt đầu.

Đây chỉ là “món quà” đầu tiên mà thôi.

06

Trần Dương rõ ràng không thể chấp nhận cú sốc bất ngờ này.

Anh ta giật lấy bản thỏa thuận ly hôn, xé vụn chỉ trong vài giây, rồi hung hăng ném xuống sàn.

Mắt đỏ ngầu, trông như một con thú bị nhốt đang vùng vẫy điên loạn.

“Lâm Vãn! Cô đừng có giở trò! Cô tưởng như vậy là có thể uy hiếp tôi à?!”

Anh ta cố gắng gượng cười, nhưng giọng nói đã bắt đầu run rẩy:

“Được rồi, Vãn Vãn, đừng làm loạn nữa, anh biết em còn giận mà. Mình cứ làm xong chuyện chính đã, em trai anh còn đang chờ tiền mua nhà.”

Đến nước này rồi, điều anh ta bận tâm vẫn là… 200.000 tệ.

Tôi chẳng thèm để ý đến sự rối loạn và điên cuồng của anh ta, mà quay sang công chứng viên – người từ đầu đến giờ vẫn giữ im lặng.

“Thưa ông, tôi có một vấn đề pháp lý muốn nhờ ông tư vấn.”

Sự bình tĩnh của tôi, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn của gia đình Trần Dương.

Công chứng viên gật đầu: “Cô cứ nói.”

“Nếu trong thời gian trước hôn nhân, một bên cố tình che giấu tài sản thực tế của mình với bên kia, thì khi ly hôn, phần tài sản bị che giấu đó sẽ được xử lý thế nào?”

Câu hỏi của tôi khiến sắc mặt Trần Dương lại tái thêm một phần.

Còn mẹ chồng thì như vừa nghe được chuyện cười lớn nhất thế kỷ, bật ra một tiếng cười khẩy chói tai.

“Che giấu tài sản á? Cô sao? Cô thì có tài sản gì mà che với giấu?”

Bà ta liếc tôi từ đầu đến chân, ánh mắt đầy khinh miệt.

“Chẳng phải chỉ là 66 nghìn của hồi môn bố mẹ cô cho sao? Cô yên tâm đi, Trần Dương nhà tôi tốt bụng, một đồng cũng không thèm lấy của cô đâu! Cô ôm tiền của mình rồi cút đi cho khuất mắt!”

“Thật sao?”

Tôi bật cười.

Tôi đợi chính là câu nói này.

Tôi bình tĩnh lấy từ trong túi ra tập tài liệu thứ hai.

“Xin lỗi, e là tôi phải làm bà thất vọng rồi.”

Tôi rút ra bản sao kê ngân hàng, “bộp” một tiếng, đập thẳng lên bàn.

Tiếng động giòn tan vang lên, khiến tim mọi người đều giật thót một cái.

Tôi dùng ngón tay chỉ vào một dòng giao dịch đã được tô đậm, cố tình nhấn mạnh cho họ thấy.

“Nhìn cho kỹ.”

“Trước ngày cưới một ngày, từ tài khoản cá nhân của mẹ tôi, đã chuyển vào tài khoản của tôi một khoản tiền.”

“Số tiền là…” – tôi cố ý kéo dài giọng – “tròn sáu mươi sáu vạn tệ.”

“Ghi chú chuyển khoản: ‘Của hồi môn’.”

“Sáu… sáu mươi…”

Mắt mẹ chồng gần như trợn lòi ra khỏi hốc, bà ta ghé sát mặt vào tờ giấy, gần như dán hẳn vào, đếm đi đếm lại mấy con số 0.

“…Sáu mươi sáu vạn?!”

Cuối cùng bà ta cũng đếm đúng, giọng run bần bật như vừa gặp ma.

Trần Dương giật lấy tờ sao kê, dán mắt nhìn chằm chằm vào con số kia, môi run lên bần bật, không nói nổi một lời.

Trần Bân và Tiểu Lệ thì hoàn toàn chết đứng tại chỗ.

Tôi thảnh thơi nhìn biểu cảm sống động của cả gia đình họ, cảm giác thỏa mãn còn hơn cả xem phim hài chất lượng cao.