Kết hôn 5 năm, cô ấy đã sang tên căn nhà cưới cho bạn trai cũ.

“Trên sổ đỏ… sao lại có thêm một cái tên?”

Tôi nhìn chằm chằm vào cuốn bìa đỏ trong tay.

Tô Mẫn thò đầu ra từ bếp: “Thêm tên gì?”

“Trần Hạo.” Tôi đọc ra hai chữ đó, “Người này là ai?”

Sắc mặt cô ta thoáng thay đổi trong chốc lát.

Rất nhanh đã trở lại bình thường: “À, cái đó hả, bạn em thôi, nhờ đứng tên giùm.”

“Đứng tên giùm?” Tôi lật sang trang sau. “Tỷ lệ sở hữu 50%, cái này mà gọi là đứng tên giùm à?”

“Anh quan tâm mấy chuyện đó làm gì?”

Cô ta đi tới, muốn giật lấy sổ đỏ.

Tôi né qua một bên.

“Tiền đặt cọc 800 nghìn, trong đó 300 nghìn là tiền dưỡng già của ba mẹ tôi, 500 nghìn là tiền tôi dành dụm suốt 7 năm.” Tôi nhìn cô ta. “Cô nói đứng tên là đứng tên?”

Ánh mắt Tô Mẫn trở nên lạnh lẽo.

“Nhà là của tôi, tôi muốn cho ai thì cho.”

Tôi bật cười.

Trần Hạo.

Tôi nhớ ra rồi.

Đó là bạn trai cũ của cô ta.

1

Tối hôm đó, tôi mất ngủ.

Nằm trên giường, nghe tiếng thở đều đều của Tô Mẫn bên cạnh, đầu tôi toàn nghĩ đến cuốn sổ đỏ đó.

Trần Hạo.

Tỷ lệ sở hữu 50%.

Tôi và Tô Mẫn kết hôn 5 năm, chưa từng nghe cô ấy nhắc tới cái tên này.

Hôm sau, tôi xin nghỉ nửa ngày.

Tới trung tâm giao dịch nhà đất.

“Anh cần tra cứu gì ạ?”

“Tôi muốn xem lịch sử thay đổi quyền sở hữu căn nhà này.” Tôi đọc địa chỉ cho cô ấy.

Nhân viên gõ mấy cái trên bàn phím: “Anh đợi chút.”

Năm phút sau, cô ấy đưa tôi một tờ giấy.

Tôi nhìn thấy ngày thay đổi.

Ngày 15 tháng 8 năm 2024.

Hai tháng trước.

Chủ sở hữu từ “Lâm Viễn” biến thành “Lâm Viễn, Trần Hạo”.

Tỷ lệ sở hữu mỗi người 50%.

Lý do thay đổi: Tặng cho.

Tặng cho?

Tôi chưa từng ký bất kỳ giấy tờ tặng cho nào.

“Cho hỏi, việc thay đổi này cần những thủ tục gì?”

“Cần chủ sở hữu ký tên, hoặc giấy ủy quyền.”

“Giấy ủy quyền?”

“Đúng vậy, nếu đương sự không tiện đến, có thể ủy quyền cho người khác làm thay.”

Tay tôi bắt đầu run.

“Có thể tra được chữ ký trên giấy ủy quyền không?”

“Cái đó cần điều tra hồ sơ, anh phải nộp đơn yêu cầu.”

Tôi điền đơn yêu cầu.

Trên đường về nhà, tôi cứ nghĩ mãi một chuyện.

Nếu tôi chưa từng ký tên.

Vậy chữ ký trên giấy ủy quyền đó, là ai ký?

Khi tôi về đến nhà, Tô Mẫn vẫn chưa tan làm.

Tôi ngồi trên ghế sofa, mở máy tính ở nhà.

Sau khi kết hôn, hai chúng tôi dùng chung máy tính này.

Tôi mở trình duyệt, đăng nhập vào Alipay.

Tài khoản của cô ấy vẫn còn đăng nhập.

Ban đầu tôi chỉ muốn xem có manh mối gì không.

Nhưng tôi đã thấy lịch sử chuyển khoản.

Giao dịch đầu tiên: Tháng 5 năm 2021, chuyển cho “Trần Hạo”, 10.000 tệ, ghi chú: trả nợ.

Giao dịch thứ hai: Tháng 6 năm 2021, chuyển cho “Trần Hạo”, 15.000 tệ, ghi chú: việc gấp.

Giao dịch thứ ba: Tháng 7 năm 2021, chuyển cho “Trần Hạo”, 20.000 tệ, ghi chú: sinh hoạt phí.

Tôi tiếp tục lướt xuống.

Từng khoản một.

Từng trang một.

Từ năm 2021 đến năm 2024.

Ba năm.

Số lần chuyển khoản: 237 lần.

Tổng số tiền: 503.700 tệ.

Hơn 500 nghìn.

Tay tôi run bần bật.

Tôi lương tháng 28.000, trả xong tiền vay nhà 12.800, phần còn lại đều giao cho cô ấy “để tiết kiệm”.

5 năm rồi.

Tôi cứ tưởng cô ấy đang tiết kiệm tiền.

Thì ra là đang chuyển tiền cho người khác.

Tiếng cửa vang lên.

Tô Mẫn đã về.

“Sao hôm nay về sớm vậy?” Cô ấy thay giày.

Tôi tắt màn hình máy tính.

“Công ty không có việc gì, nên về sớm.”

Cô ấy vào bếp, bắt đầu nấu cơm.

Tôi nhìn bóng lưng của cô ấy.

Bỗng nhiên cảm thấy rất xa lạ.

Lúc ăn tối, tôi hỏi cô ấy: “Dạo này công ty bận không?”

“Cũng tạm, tuần sau phải đi công tác.”

“Đi đâu?”

“Thâm Quyến, bên khách hàng cần gặp mặt trao đổi.”

Tôi gật đầu.

Cô ấy đúng là hay đi công tác thật.

Một tháng ít cũng hai, ba lần.

Trước đây tôi nghĩ cô ấy chăm chỉ.

Giờ thì tôi không nghĩ vậy nữa.

Ăn cơm xong, cô ấy nói muốn ngủ sớm, mai có họp.

Tôi nói: Ừ.

Khi cô ấy ngủ rồi, tôi cầm lấy điện thoại của cô ấy.

Mật khẩu tôi biết.

Tôi mở WeChat.

Trong danh bạ không có cái tên “Trần Hạo”.

Nhưng tôi tìm thấy trong mục “Bạn bè đã xóa”.

Thời gian xóa: 6 giờ 12 phút chiều nay.

Ngay sau khi tan làm.

Tôi lại mở album ảnh.

Mục “Đã xóa gần đây”.

Có một tấm hình.

Là ảnh chụp chung của một người đàn ông và Tô Mẫn.

Địa điểm là một nhà hàng.

Thời gian: thứ Bảy tuần trước.

Thứ Bảy tuần trước, cô ấy nói phải làm thêm.

Tôi gửi tấm hình đó qua điện thoại của mình.

Rồi xóa lịch sử gửi đi.

Đặt điện thoại cô ấy xuống.

Tôi nằm xuống bên cạnh cô ấy.

Mắt mở trừng trừng.

Cả đêm không ngủ.

2

Hôm sau, tôi đến một văn phòng luật sư.

“Anh Lâm, tình huống của anh hơi đặc biệt.” Luật sư họ Chu, hơn bốn mươi tuổi, trông rất chuyên nghiệp.

“Đặc biệt thế nào?”

“Thứ nhất, việc thay đổi thông tin trên sổ đỏ, nếu anh không ký tên, thì có dấu hiệu làm giả.”

“Thứ hai, vợ anh chuyển tiền cho bạn trai cũ, nếu trong thời gian hôn nhân, thì được xem là tẩu tán tài sản chung của hai vợ chồng.”

“Thứ ba, nếu việc chuyển quyền sở hữu căn nhà kia là do giả mạo chữ ký của anh, vậy thì không chỉ là vấn đề dân sự nữa.”

Tôi hiểu ra hàm ý của ông ấy.