Nhưng như thế thì đã sao? Bây giờ hắn làm công cho ta, chứ không phải làm tổ tiên nhà ta.

Có đồ thay là tốt rồi, còn kén chọn gì nữa?

Ta nói:

“Xuất thân của hắn ta không rõ, chỉ biết là xui xẻo!

“Vừa mới nhận về, đã vụng về đến mức đi rửa lòng lợn lại tự làm mình ngã xuống sông!

“Nếu không phải nhìn thấy hắn bệnh, ta đã đuổi ra ngoài rồi!

“Ta cần người làm việc nặng, chứ trắng trẻo thì có ích gì? Đúng không?”

Trương đại ca vừa rồi còn trầm trồ khen ngợi Thẩm Cố Uyên, lập tức tỉnh ngộ:

“Đúng vậy! Tìm người làm công vẫn phải chọn người chịu khó chịu khổ.

“Vị huynh đệ này, nhìn là biết không chịu được khổ. Hay là đợi hắn khỏi bệnh, tốt nhất nên đuổi đi.

“Chưởng quỹ Kiều cần người giúp đỡ phải không? Thế hiền thê của ta thế nào?

“Phát giá đỗ ta có thể làm một mình.”

Ta biết Trương đại tẩu là người nhanh nhẹn, chăm chỉ, cũng ít nói.

Nghe vậy ta liền nói:

“Nếu Trương đại ca sẵn lòng, ta tất nhiên không phản đối.

“Chỉ là công việc này không giống với phát giá đỗ, vừa bẩn vừa mệt, không biết tẩu có làm được không.

“Ta trả vị huynh đệ này mười lăm văn một ngày, nhưng nếu tẩu chịu làm, ta trả hai mươi văn một ngày, thế nào?”

22

Nhà Trương đại ca bán giá đỗ làm ăn nhỏ lẻ, mỗi ngày doanh thu cũng chỉ mấy chục văn.

Nghe vậy, ông mừng rỡ:

“Ôi, phải cảm ơn chưởng quỹ Kiều quá!

“Ta thấy vị huynh đệ này chưa khỏe ngay được, hay là mai ta bảo hiền thê ta qua giúp? Tiền công một hai ngày cũng không thành vấn đề…”

Đang nói, giọng ông bỗng hạ thấp.

Ta quay đầu nhìn, người vốn đang nhắm chặt mắt, không biết từ lúc nào đã mở mắt, nhìn chằm chằm vào Trương đại ca.

Trước mặt người khác bàn chuyện đuổi hắn đi đúng là không hay lắm.

Trương đại ca cười gượng:

“Huynh đệ, ngươi tỉnh rồi?

“Vậy ta xin phép về trước!”

Rồi lủi mất dạng.

Ta cũng đứng lên, chỉnh lại tóc mai, nói:

“À, trên bếp còn đang nấu canh gừng cho ngươi, ta đi mang tới!”

Nói xong liền vội vàng rời đi.

Phải nói, ánh mắt của Thẩm Cố Uyên thật đáng sợ.

Nhưng nghĩ lại, rõ ràng là hắn thiếu nợ ta, không phải ta thiếu nợ hắn, hắn hung dữ cái gì?

Thế là, khi rót canh gừng cho hắn, ta cố ý không cho đường, định làm cay ch,et hắn!

Thẩm Cố Uyên vừa cầm bát canh gừng đặc sệt lên đã bị mùi cay nồng làm nhíu mày, ho sặc sụa.

“Khụ khụ…”

Ta vội giục:

“Mau uống! Đừng chần chừ!

“Đã lớn thế này rồi, chẳng lẽ còn muốn ta dỗ dành sao!”

Hắn ngập ngừng:

“Ta…”

Không đợi hắn nói thêm, ta bóp mũi, đổ thẳng canh gừng vào miệng hắn.

“Uống nhanh! Gừng già nấu mấy canh giờ, tốn không ít than củi đâu!

“Với lại, ta còn nhờ Trương đại ca bên cạnh giúp ngươi thay quần áo, đưa hắn một nồi lòng dê.

“Nồi đó phải bán được hai mươi lăm văn tiền, tất cả đều sẽ trừ vào lương của ngươi!

“Dù ngươi không làm cho ta, cũng phải trả hết nợ mới được đi!”

Thẩm Cố Uyên bị ta bóp mũi, đổ canh gừng vào miệng, muốn phản đối cũng không nói được, muốn giãy giụa cũng không thoát.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị ta thêm một món nợ.

Với một người thử việc lương chỉ mười văn một ngày, lại còn bệnh không làm nổi, thì đây là một cú sốc lớn!

Bệnh trên thân xác ba ngày là khỏi, nhưng vết thương trong lòng thì cần cả đời mới lành!

23

Đổ xong bát thuốc vào miệng Thẩm Cố Uyên, ta mặc kệ hắn, quay sang bận rộn nấu nồi lòng dê và lòng bò, tất bật đến tận chiều mới có thời gian ngồi xuống ăn cơm.

Ăn được vài miếng, chợt nhớ ra Thẩm Cố Uyên còn chưa ăn gì.

Ta múc một bát cơm, chan thêm một muôi canh xương hầm, rắc vài lát thịt bò thái mỏng như cánh ve, mang tới cho hắn.

“Chắc ngươi đói rồi nhỉ? Đến đây, ăn bát cơm canh xương bò đi!”

Thẩm Cố Uyên mấy ngày nay chịu đủ khổ, đến mức khi Phí Duân nhặt được hắn ở ngoài thành, hắn đang đói tới nỗi phải ăn đất.

Giờ nhìn thấy bát cơm chan canh xương bò này, hai mắt hắn sáng rực như dã thú nhìn thấy con mồi.

Hắn không còn tỏ vẻ yếu đuối nữa, cầm bát cơm lên, mặc kệ nóng, ba miếng đã chén sạch cả bát.

Ăn xong, hắn ngước lên, mắt nhìn ta chờ mong, như muốn nói: Hắn chưa no.

Ta giả vờ không hiểu, ngạc nhiên hỏi:

“Ôi trời, ngươi không phải đang bệnh sao? Sao ăn khỏe thế?

“Bát cơm này, nếu là bán thì phải năm văn tiền một bát đấy. Ngươi ăn một bát ta không tính toán, nhưng nếu muốn ăn nữa thì phải trả tiền!”

Thẩm Cố Uyên nghe xong bỗng sực tỉnh, cúi đầu lí nhí:

“Ta không có tiền…

“Nhưng ngươi biết thân phận thật của ta. Nếu ta may mắn sống sót, có ngày Đông Sơn tái khởi, nhất định sẽ không quên ơn ngươi!”

Câu này ta nghe đến mức tai muốn mọc kén rồi.

Kiếp trước hắn cũng nói vậy, cuối cùng thì sao?

Vì Giang Yên mà hắn vứt bỏ ta, để ta ch,et oan uổng!

Nghe xong, ta cười khẩy:

“Hết tiền mà còn nói cứng thế sao?

“Ngươi từng là thái tử, nhưng giờ đâu phải nữa!

“Nợ có thể ghi lại, nhưng nhớ trả cho đủ!

“Ta không lấy lời hứa suông, bát cơm không thịt thì tính một văn tiền!”