“Ngươi đừng nói với ta… là ngươi muốn tranh đoạt nương tử của ta nhé!”

Nói rồi, Tạ Trừng có chút kích động.

Thẩm Cố Uyên lúc này mới ngước mắt nhìn hắn:

“Ta đã nói, ngươi không được gọi nàng là nương tử!

“Nếu có gọi, thì cũng phải là nương tử của ta!

“Năm xưa, mẫu hậu của ta và mẫu thân nàng là bạn thân, từng hứa sẽ gả nàng cho ta!”

37

Câu nói của Thẩm Cố Uyên luôn khiến ta bất ngờ.

Câu nào của hắn cũng khiến ta không biết đâu là thật, đâu là giả.

Nghe vậy, ta không kìm được mà lao ra, nắm lấy hắn hỏi:

“Ngươi còn giấu ta bao nhiêu chuyện nữa? Rốt cuộc còn điều gì ta chưa biết?”

Thẩm Cố Uyên thấy ta đột ngột xuất hiện, có vẻ hoảng hốt:

“A Dư…”

Nghe hắn gọi vậy, ta càng thêm nghi ngờ:

“Ngươi cũng gọi ta là A Dư sao? Không phải trước giờ ngươi chỉ gọi ta là chưởng quỹ Kiều à? Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi có phải đã nhớ ra điều gì không?”

Thẩm Cố Uyên như bị dọa sợ, mím môi đáp:

“Ta cũng không biết.

“Mỗi lần nhìn thấy ngươi, ta lại cảm thấy rất quen thuộc, trong đầu cứ hiện lên những hình ảnh lạ lùng.”

Tim ta chợt thắt lại:

“Hình ảnh gì?”

Thẩm Cố Uyên hồi tưởng:

“Ta thấy, chúng ta đã thành thân, ngươi rất tốt với ta.

“Sau đó, ta trở lại Đông Cung, trở thành thái tử, ngươi trở thành thái tử phi của ta.

“Nhưng rồi ngươi ch,et… ngay cả lần cuối cùng cũng không muốn gặp ta…”

Nghe những lời này, ta như bị sét đánh, ký ức kiếp trước dồn dập ùa về.

Ta lạnh lùng nhìn hắn:

“Vậy ngươi có biết, ta ch,et như thế nào không?”

Hắn dường như chưa từng thấy ta đáng sợ như vậy, lắc đầu theo bản năng, lùi về phía sau.

Ta từng bước tiến tới, ghé sát tai hắn, thì thầm chỉ đủ hai chúng ta nghe:

“Là trắc phi của ngươi, người thanh mai trúc mã mà ngươi yêu thương – Giang Yên – đã hạ độc vào thức ăn của ta, từng chút một đầu độc ta đến ch,et.

“À, đúng rồi, ngày ta ch,et cũng chính là ngày con của các ngươi chào đời.”

Nói xong, ta cười lạnh:

“Haha…”

Thẩm Cố Uyên vô thức đưa tay kéo tay áo ta:

“A Dư…”

Ta hất mạnh tay hắn ra:

“Đừng chạm vào ta!

“Trước đây ta cứ nghĩ ngươi không biết gì, thấy ngươi cô độc đáng thương nên để ngươi ở lại, cho ngươi miếng cơm ăn.

“Giờ thì hay rồi, ngươi nhớ lại tất cả, ngươi cũng biết tính ta rồi đấy – ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi!

“Cút đi, ta không muốn thấy ngươi nữa!”

Thẩm Cố Uyên nhìn ta, dường như muốn nói gì đó, nhưng ta đã quay lưng bước vào trong, đóng cửa “rầm” một cái.

Hắn đuổi theo, gõ cửa bên ngoài:

“A Dư! Ngươi nghe ta giải thích!

“Ta… ta thật sự không biết gì cả.”

Ta lạnh lùng đáp:

“Giải thích cái gì? Giải thích rằng ngươi không bạc tình, không phụ nghĩa, không yêu người khác, không có con với người khác sao?

“Ngươi đừng giải thích, ta sẽ không nghe. Lập tức cút khỏi đây!”

Thẩm Cố Uyên nghiến răng:

“Chẳng lẽ nửa năm qua ta ở đây, ngươi không thấy ta đã dốc lòng sao?

“Ngươi muốn ta làm gì để ngươi tin ta?”

Ta nói:

“Ta không tin dù chỉ một chữ!”

Ngoài cửa im lặng hồi lâu, giọng hắn mới vang lên:

“A Dư, ta sẽ khiến ngươi phải tin ta!”

38

Ta không mở cửa, nhưng áp tai vào để nghe động tĩnh bên ngoài.

Trong lòng thầm nghĩ:

“Để xem ngươi định làm gì để ta tin?”

Bỗng nghe tiếng Tạ Trừng ngoài kia hét lớn:

“Nương tử, ngươi và tên nhóc kia đang giấu ta chuyện gì vậy?

“Hai người cãi nhau rồi đúng không? Vậy có phải giờ ngươi có thể gả cho ta rồi không?”

Ta tức giận đẩy hắn một cái:

“Ngươi cũng cút đi!

“Đàn ông các ngươi, thật phiền phức!”

Ta cứ tưởng tính cách của Thẩm Cố Uyên nhất định sẽ lại quấn lấy ta.

Không ngờ, chưa thấy hắn quay lại, ta lại gặp Phí Duân.

Phí Đình – đệ đệ của hắn – hớt hải chạy đến, vẻ mặt hoảng hốt:

“tỷ Kiều! tỷ Kiều! Không xong rồi! Nhị ca ta trở về rồi!”

Ta đang bực tức trong lòng, nghe nói Phí Duân trở về, liền càng thêm tức giận.

“Lấy của ta bao nhiêu bạc, chẳng phải nói đi kinh thành học hành sao? Sao lại về nhanh vậy?”

Phí Đình nghe vậy, có chút bối rối:

“Bạc gì cơ?”

Ta nhận ra mình lỡ lời, vội đánh trống lảng:

“À, không có gì. Nhị ca ngươi chẳng phải đi kinh thành sao? Sao giờ lại về làm gì?”

Phí Đình đáp:

“Nhị ca ta trở về, còn dẫn theo một nữ nhân, thái độ rất hống hách, nói mình là công chúa, còn bắt tẩu tẩu ta quỳ xuống lạy!”

“Nhị ca không bảo vệ tẩu tẩu, lại còn bênh nữ nhân kia nữa!”

Nghe vậy, ta lập tức giận sôi người:

“Cái gì? Hắn dám làm vậy?”

Nhìn quanh, thấy một cây chổi, ta liền cầm lên, chạy thẳng đến tiệm đậu phụ của Lương Thanh Thanh.

Bên ngoài tiệm, người đứng xem náo nhiệt đông đúc.

Một chiếc xe ngựa bốn ngựa kéo dừng trước cửa tiệm, Phí Duân đang dìu một nữ nhân ăn mặc lộng lẫy, lớn tiếng nói chuyện với Lương Thanh Thanh.

“Ngươi là tẩu tẩu của Phí Duân sao? Gì mà đậu phụ Tây Thi, ta thấy chẳng qua là một thôn phụ mà thôi!

“Gặp bổn cung mà không quỳ lạy, thật chẳng có chút phép tắc nào!”

Tự xưng “bổn cung”, chắc hẳn là vị công chúa Vinh An đã chọn Phí Duân làm phò mã?

Lương Thanh Thanh nhìn Phí Duân trước mặt, sắc mặt tái nhợt, môi run rẩy đến mức không còn chút m,áu.