Lương Thanh Thanh không biết ân oán tiền kiếp giữa ta và Thẩm Cố Uyên, nghe vậy liền sửng sốt:

“Hai người từng gặp nhau sao?”

Ta mỉm cười:

“Chưa từng gặp, chắc là nhận nhầm người rồi!”

Hôm ấy ta từng thấy ch,et không cứu Thẩm Cố Uyên, còn cướp đi ngọc bài của hắn.

Kẻ này thù dai, giờ không biết trong lòng đang hận ta đến mức nào!

Lương Thanh Thanh giới thiệu:

“Đây là chưởng quỹ Kiều, là bà chủ tiệm ăn họ Kiều ở đầu phố.

“Tiệm của nàng thiếu người làm, đang tuyển thêm nhân công.

“Tiệm đậu hoa của ta không cần nhiều người như vậy, vừa hay định giới thiệu ngươi sang đó làm việc.”

Ta khó khăn lắm mới sống lại lần nữa, không muốn dính líu gì thêm tới Thẩm Cố Uyên.

Nhưng Lương Thanh Thanh là chị em tốt của ta, còn kẻ Phí Duân kia ta vẫn luôn phòng bị, sợ hắn làm tổn thương Lương Thanh Thanh nên ba ngày hai bận ghé qua mua đậu hoa.

Kẻ họa hại như Thẩm Cố Uyên càng không thể để ở lại đây, nhỡ đâu hắn và kẻ phụ tình Phí Duân kia cấu kết với nhau thì sao?

Vì vậy ta giả vờ làm cao, nói:

“Nhìn cũng có vẻ là người thật thà, nhưng thân thể xem ra không được khỏe lắm, mấy việc nặng nhọc làm nổi không?

“Tiệm của ta không chỉ chẻ củi, gánh nước đâu, còn phải ra bờ sông rửa lòng lợn nữa.

“Ngươi vốn xuất thân nhà quyền quý…”

Ý tại ngôn ngoại, Thẩm Cố Uyên e rằng không chịu được khổ cực.

Không ngờ, vị thái tử điện hạ ngày trước vốn tay không xách nổi, vai không gánh nổi, nay lại nhìn chằm chằm ta, nghiến răng nói:

“Chưởng quỹ Kiều cứ yên tâm, ta chịu khổ được, chỉ cần có cơm ăn, việc gì ta cũng làm!”

17

Ta vốn không muốn đưa Thẩm Cố Uyên về, nhưng càng không thể để hắn ở lại chỗ Lương Thanh Thanh.

Thấy hắn nói vậy, liền quyết định dẫn hắn đi trước.

Việc rửa lòng lợn mệt nhọc vô cùng, Thẩm Cố Uyên trước kia được cưng chiều, ta không tin hắn có thể chịu nổi.

Tới lúc đó, tìm đại một lý do đuổi hắn đi là được.

“Được thôi, vậy thử việc ba ngày.

“Ngươi còn thứ gì cần thu xếp không? Mau đi thu dọn, xong rồi theo ta.”

Thẩm Cố Uyên suốt chặng đường bị lưu đày, chịu không ít khinh bỉ, đánh đập do có sự sắp đặt của đệ đệ hắn, Vinh vương.

Tới Sóc Bắc, người không còn lấy một bộ y phục tử tế, chỉ còn lại miếng ngọc bài chứng minh thân phận, nhưng cũng bị ta cướp mất.

Thực sự chẳng có gì để thu xếp.

Hắn đặt chiếc rìu lại sân sau, rồi đi theo ta.

Từ tiệm của ta đến tiệm của Lương Thanh Thanh chỉ cách một con phố.

Nhưng tiệm của nàng ở đầu phố, còn tiệm của ta ở cuối phố.

Ta mang theo tâm tư bước đi, Thẩm Cố Uyên theo sát bên cạnh.

Hắn bỗng nói:

“Kiều Dư, ngọc bài chứng minh thân phận của cô đâu?”

Đúng là không định giả bộ nữa nhỉ?

Ta quay đầu nhìn hắn:

“Vị huynh đài này, tiểu nữ không biết huynh đang nói gì!

“Ta đúng là tên Kiều Dư, nhưng người ta đều gọi là chưởng quỹ Kiều, huynh mở miệng gọi thẳng khuê danh của ta, để người khác nghe thấy không hay đâu!

“Lương chưởng quỹ giới thiệu ngươi qua đây là để làm việc, ngươi không muốn làm thì đi sớm đi!”

“Ngươi!”

Thẩm Cố Uyên bị ta chọc tức, nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn ta.

Nhưng hắn giờ đây hổ xuống đồng bằng, từ thái tử cao cao tại thượng biến thành phạm nhân bị lưu đày.

Không rõ là thực sự thiếu miếng ăn, hay là muốn lấy lại ngọc bài từ tay ta.

Hắn nắm chặt tay, hồi lâu mới từ kẽ răng nặn ra mấy chữ:

“Chắc Thẩm mỗ nhớ nhầm, mong chưởng quỹ Kiều đừng giận, đừng đuổi ta đi.

“Xin chưởng quỹ cho Thẩm mỗ một bát cơm, Thẩm mỗ nhất định sẽ làm việc chăm chỉ!”

Ta không thèm chấp hắn, mỉm cười quay người bước tiếp, lòng hơi xót xa:

“Được thôi, thử việc ba ngày, mỗi ngày mười văn tiền công. Nếu ta đồng ý để ngươi ở lại, sẽ tăng lên mười lăm văn một ngày, thế nào?”

Kiếp trước, ta nuôi Thẩm Cố Uyên ba năm, yêu hắn một đời, cuối cùng mất cả mạng.

Mười văn tiền, chỉ đủ ăn hai bát mì, nhưng đó đều là mồ hôi nước mắt của ta!

Thật đau lòng!

Không sao, với hiểu biết của ta về hắn, đừng nói ba ngày, một ngày hắn cũng không chịu nổi!

18

Dẫn Thẩm Cố Uyên về tiệm, ta đưa hắn tới trước hai thùng lòng lợn.

Đây là lòng lợn tươi, vừa được người mổ lợn gửi đến sáng nay, còn nguyên mùi tanh tưởi, lẫn với mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Ta chỉ vào hai thùng lòng lợn:

“Khiêng lên, theo ta ra bờ sông, ta sẽ dạy ngươi cách lộn ruột lợn!”

Thẩm Cố Uyên vừa nhìn qua hai thùng nội tạng, sắc mặt đã trắng bệch, môi run rẩy, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ không thể tin nổi.

Ta khoanh tay, liếc nhìn hắn, cười khẩy:

“Sao? Chê bẩn à?

“Không thích thì không cần làm, nhưng ta không nuôi kẻ vô dụng đâu…”

Chưa kịp nói hết, Thẩm Cố Uyên đã nhấc đòn gánh lên, khiêng một thùng lòng lợn lên vai, cắn răng, nhịn cơn buồn nôn:

“Mời chưởng quỹ Kiều dẫn đường, ừm… ừm…”

Nhìn cảnh ấy, ta thấy khoái chí trong lòng.

Nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ lo lắng:

“Trời ơi, ngươi cẩn thận chút, đừng để đổ!

“Tiệm ta kiếm sống cả, đều nhờ vào những thứ này đấy!”