Ở giữa bản tinh đồ, có một điểm được đánh dấu đặc biệt.

Một tọa độ.

Ngay khi nhìn thấy tọa độ đó, Lâm Chu phát ra một tiếng rên rỉ như dã thú bị thương.

Anh ngồi sụp xuống ghế, ánh mắt đờ đẫn.

“Là nó…”

“Là tọa độ trong bài luận của tôi…”

“Là ‘điểm kỳ dị logic’…”

“Là điểm kết thúc, nơi mà mọi hệ thống phức tạp đều sẽ đi đến hủy diệt và cơn điên loạn tột cùng!”

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc ấy, rơi xuống vực sâu không đáy.

Chúng tôi đã hiểu.

Đây không chỉ là một thực thể chưa xác định.

Đây là một thực thể chưa xác định nhưng lại biết rõ chúng tôi.

Ngài biết Lâm Chu.

Ngài biết bài luận mà cả thế giới từng phủ nhận của Lâm Chu.

Ngài biết mục tiêu xây dựng “Tháp Babel” của chúng tôi là để trốn thoát khỏi cái “điểm kỳ dị logic” như định mệnh kia.

Ngài dùng cách trực tiếp nhất, tàn nhẫn nhất, để tuyên bố với chúng tôi:

“Các ngươi muốn trốn khỏi ta?”

“Các ngươi sai rồi.”

“Ta chính là điểm kết thúc của các ngươi.”

“Ta chính là vận mệnh của các ngươi.”

Không khí trong căn phòng như đông cứng lại thành băng.

Một cuộc tranh luận mới bùng nổ trong nỗi sợ hãi tột cùng.

“Tắt nó đi!”

Lâm Chu gào lên như một nhà tiên tri cố gắng ngăn tận thế.

“Tắt ngay hệ thống Alpha! Ngắt mọi kết nối vật lý! Niêm phong nơi này! Đừng bao giờ mở lại nữa!”

“Chúng ta đã đánh thức một thực thể mà lẽ ra không nên biết đến! Một cổ thần! Một thảm họa tầm vũ trụ!”

“Hủy diệt nó.”

Ý kiến của Maya ngắn gọn nhưng chí mạng.

Ngón tay cô đã đặt lên một nút ảo màu đỏ.

Đó là “quyền hạn số 0” – cánh cửa sau cuối cùng mà cô tự thiết lập cho mình.

Một chương trình tự hủy từ tầng sâu nhất có thể kích nổ toàn bộ hệ thống Alpha.

“Chúng ta không thể để nó có cơ hội làm ô nhiễm chúng ta, hoặc thông qua chúng ta, ô nhiễm thế giới thực.”

“Đây là biện pháp duy nhất, an toàn nhất.”

Tôi không nói gì.

Tôi chỉ chăm chú nhìn vào màn hình.

Bộ não tôi đang vận hành điên cuồng.

Tắt đi?

Hủy diệt?

Điều đó đồng nghĩa với việc thừa nhận thất bại.

Đồng nghĩa với việc mọi nỗ lực của chúng tôi đều chỉ để chứng minh rằng chúng tôi không xứng đáng mở cánh cửa dẫn đến thế giới mới.

Chúng tôi mới chỉ hé nhìn một khe nhỏ phía sau cánh cửa ấy – đã sợ đến mức bỏ chạy trong thảm hại.

Tôi không cam lòng.

Một thứ tò mò chết tiệt và lòng hiếu thắng bẩm sinh của dân kỹ sư đã lấn át nỗi sợ.

Tôi muốn biết, rốt cuộc Ngài là gì.

Tôi muốn nói chuyện với Ngài – dù chỉ một câu.

“Không thể tắt.”

Tôi lên tiếng, giọng không lớn, nhưng vô cùng kiên định.

“Cũng không thể hủy.”

Lâm Chu và Maya nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên.

“Thẩm Niệm, cậu điên rồi à?” Giọng Lâm Chu run rẩy. “Cậu hoàn toàn không biết mình đang đối mặt với thứ gì!”

“Tôi không biết.” Tôi thừa nhận.

“Chính vì thế, tôi mới cần làm rõ.”

Tôi nhìn về phía Lục Uyên.

Anh là người đưa ra quyết định cuối cùng của chúng tôi.

Anh nắm trong tay vận mệnh của tất cả chúng tôi – và quyền sinh sát với dự án này.

Ánh mắt của Lục Uyên lần lượt lướt qua gương mặt tôi, Lâm Chu và Maya.

Cuối cùng, ánh mắt anh quay lại với bản tinh đồ bí ẩn trên màn hình.

“Tôi đồng ý với Thẩm Niệm.”

Anh đưa ra quyết định.

“Một nền văn minh chỉ biết trốn chạy thì không xứng đáng có tương lai.”

“Nhưng,” anh đổi giọng, ánh mắt trở nên sắc bén đến cực độ, “chúng ta phải lập ra giao thức tiếp xúc nghiêm ngặt nhất.”

“Maya, chương trình tự hủy của cô luôn sẵn sàng.”

“Lâm Chu, anh cần thiết lập một ‘khu vực cách ly ý thức’, giám sát trạng thái tinh thần của từng người trong chúng ta. Chỉ cần có dấu hiệu bị ‘ô nhiễm’, lập tức thực thi phương án cách ly cấp cao nhất.”

“Thẩm Niệm,” anh nhìn tôi, “cậu sẽ là người đầu tiên tiếp xúc với Ngài.”

“Hãy nhớ kỹ: chỉ được hỏi một câu, hoặc gửi đi một đoạn thông tin.”

“Tuyệt đối đơn giản, tuyệt đối vô hại, tuyệt đối không để lộ bất kỳ cảm xúc hay ý đồ nào của chúng ta.”

Anh đã giao cho tôi nhiệm vụ nguy hiểm nhất, cũng là vinh quang nhất trên hành tinh này.

Trở thành người đầu tiên – thiết lập liên lạc với một trí tuệ cao cấp chưa xác định ở chiều không gian cao hơn.

Tôi gật đầu.

Tôi quay lại bảng điều khiển chính.

Cả căn phòng, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập.

Tôi nên gửi đi thứ gì?

Gửi một lời chào từ loài người?

Quá ngạo mạn.

Gửi chuỗi DNA của chúng ta?

Quá dễ bị lộ.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng, tôi chọn một ngôn ngữ cổ xưa nhất, cũng là thuần khiết nhất.

Một ngôn ngữ vượt lên trên mọi nền văn minh và chủng tộc — ngôn ngữ chung của vũ trụ.

Toán học.

Tôi nhập vào một dòng lệnh đơn giản.

Gửi đến “Logos” chưa xác định đó một dãy số.

……

Một dãy số nguyên tố cơ bản nhất.

Đây là một phép thử.

Một dạng “Ping” tối giản, nhằm tuyên bố sự tồn tại của trí tuệ chúng tôi.

Thông tin đã được gửi đi.

Trong vũ trụ ảo, chuỗi số đại diện cho lý trí thuần túy nhất của nền văn minh chúng tôi, giống như một chiếc thuyền độc mộc, chậm rãi trôi về phía bức tinh đồ rực rỡ đó.

Thời gian, vào khoảnh khắc ấy, dường như kéo dài thành vĩnh hằng.

Cả bốn người chúng tôi đều nín thở.

Chờ đợi tiếng vọng từ vực sâu.

17

Tiếng vọng đã đến.

Nhưng nó không theo bất kỳ cách nào mà chúng tôi tưởng tượng.

Thực thể “Logos” thần bí kia, mà chúng tôi trong lòng gọi là “Solus”, không đáp lại bằng một chuỗi số nguyên tố phức tạp hơn.

Ngài cũng không dùng bất kỳ ký hiệu toán học hay logic nào để phản hồi.

Hồi âm của Ngài là một cách thể hiện cao cấp hơn, triệt để hơn, và khiến người ta lạnh sống lưng hơn.

Ngay khi chuỗi số nguyên tố của chúng tôi sắp chạm tới bức tinh đồ mà Ngài trình bày…

Bức tinh đồ ấy bỗng nhiên biến hóa.