“Tôi đúng là có tiền.”
“Nhưng các cô… có thực sự nghèo như các cô nói không?”
“Lúc tôi lục phòng, tôi tìm được không ít trang sức đắt tiền, mỹ phẩm hàng hiệu, cả vàng bạc nữa.”
“Hiện tại các cô là sinh viên năm hai, không đi làm thêm, mọi chi tiêu đều phụ thuộc vào tiền sinh hoạt bố mẹ cho.”
“Tôi thật sự tò mò, mỗi người các cô được bao nhiêu tiền một tháng, mà ai cũng có đồ đạc trị giá cả chục triệu (tệ)?”
Vừa dứt lời, vẻ mặt giận dữ của họ lập tức chuyển thành hoảng loạn.
Vài phút trước họ còn hùng hổ ra tay muốn đuổi tôi đi, giờ lại chẳng ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi đang định tiếp tục ép hỏi thì đúng lúc đó, con gái tôi bất ngờ tỉnh lại.
Nó hấp tấp từ phòng đi ra, dang tay chắn trước mặt bốn người bạn cùng phòng:
“Mẹ! Mẹ định làm tới bao giờ nữa hả?!
Con xin mẹ đấy, mẹ có thể đừng làm loạn nữa được không? Cho con được thở một chút đi!”
“Trước đây mẹ quản con quá nghiêm, không cho con chơi bời, con không có lấy một người bạn.
Bây giờ con mới khó khăn lắm mới có được bạn bè, mẹ có thể đừng phá hoại tình bạn của con được không?”
Nếu là hai tiếng trước, nghe thấy những lời này, chắc chắn tôi sẽ đau lòng, sẽ bối rối đến mức không biết phản ứng thế nào.
Nhưng giờ phút này, tôi chỉ nhẹ nhàng nhếch khóe môi cười nhạt.
“Linh Linh, sao con lại tỉnh nhanh vậy?”
Con bé tức giận trả lời:
“Nếu không dậy thì mẹ đã phá hỏng hoàn toàn mối quan hệ giữa con và bạn bè rồi!”
Tôi lặng lẽ lau nước mắt lăn dài trên má, dịu dàng nói với con gái:
“Xin lỗi con, Linh Linh. Là mẹ sai rồi.”
“Mẹ đi đây. Mẹ sẽ không làm phiền con nữa.”
Nói xong, tôi nhìn về phía dì giúp việc.
Bà ấy lập tức cúi đầu né tránh ánh mắt tôi, đầy vẻ chột dạ.
“Hừ…”
Tôi bật cười chua chát, rồi quay người rời đi không ngoảnh lại.
6.
Tôi đã đoán ra toàn bộ sự thật.
Đoán ra thứ mùi hôi thối đó rốt cuộc là gì.
Đoán ra vì sao ngoài tôi ra, không ai khác có thể ngửi thấy mùi ấy.
Và hơn nữa, phỏng đoán của tôi đã được xác nhận.
Nhưng vì con gái, tạm thời tôi vẫn chưa thể nói ra.
Tôi đến trường của con gái trước, gặp vài người bạn học khác của con.
Họ nói Linh Linh rất lương thiện, thường tiết kiệm tiền sinh hoạt của mình để quyên góp cho những đứa trẻ ở vùng núi nghèo không có điều kiện đi học.
Tính tình con bé cũng rất tốt, nhiều lúc dù bị ấm ức, vì bị ghen ghét mà bị một số người cô lập, đối xử bất công, con vẫn cười hì hì chịu đựng, chỉ mong sao không bị mọi người ghét bỏ.
Lúc rời khỏi trường, còn có một chàng trai trông gọn gàng, sáng sủa đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ, nhờ tôi chuyển giúp cho Linh Linh:
“Dì ơi, đây là quà cháu tặng cho Trần Linh Linh, cháu tự tay làm. Mong cô ấy sớm bình phục.”
Tôi hỏi:
“Sao cháu không tự đưa cho nó?”
Cậu trai đáp:
“Bệnh của Linh Linh vẫn chưa khỏi hẳn, không phải hiện tại không tiện gặp người khác sao?”
Tôi nhận lấy món quà, gật đầu:
“Được, dì sẽ chuyển cho Linh Linh.”
Sau đó tôi đi vòng quanh một lúc, đợi đến khi trời tối hẳn mới quay lại căn nhà con gái đang thuê, rồi gõ cửa.
Các bạn cùng phòng của con gái thấy là tôi, lập tức mất kiên nhẫn định đóng cửa lại.
Tôi đưa tay chặn cửa, ngón tay bị khung cửa kẹp mạnh một cái, lập tức sưng đỏ lên, nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy đau.
“Bà còn quay lại làm gì nữa? Ở đây không hoan nghênh bà!”
Trước sự thù địch của họ, tôi bình thản nói:
“Tôi vào nhìn con gái một lát rồi đi, không ở lại qua đêm.”
Lúc này họ mới mở cửa cho tôi vào.
Tôi phát hiện mùi hôi trong căn nhà đã biến mất, chỉ còn trên người con gái tôi vẫn còn mùi ấy.
Thái độ của con đối với tôi vẫn rất tệ.
“Mẹ có thể đừng đến nữa được không?”
“Quan hệ giữa con và bạn cùng phòng khó khăn lắm mới dịu lại, nhìn thấy mẹ là con đã thấy phiền!”
“Hơn nữa bệnh của con cũng gần khỏi rồi, không cần mẹ chăm sóc nữa.”
Nhìn khuôn mặt xinh xắn, tinh tế của con gái, tôi không nhịn được cong môi cười, dịu dàng đưa tay vuốt nhẹ:
“Mẹ biết rồi, mẹ ngồi một chút rồi đi.”
Con bé hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới nghiêng người nhường chỗ.
Tôi đi tới sofa ngồi xuống.

