“Ông ấy bảo kệ em sống chết, em cũng đồng ý.”
Rời khỏi phòng công tác sinh viên, ánh nắng bên ngoài chói đến mức không mở nổi mắt.
Điện thoại lại reo. Lần này là chú Vương, đồng nghiệp cũ của ba, hồi nhỏ hay đến nhà tôi uống rượu.
“Tiểu Hạo, chuyện ba cháu chú có nghe qua rồi.” Chú thở dài, “Ba cháu… thật ra là người rất sĩ diện. Nhưng cháu cũng vậy, việc nhà không nên mang ra ngoài. Cháu làm vậy, sao có thể để phóng viên biết chuyện chứ?”
“Chú Vương, nếu ‘việc nhà’ là đóng cửa lại đánh con, thì đúng là không nên để lộ.”
Tôi đáp, “Nhưng nếu ‘việc nhà’ là cha đem hết tiền trong nhà cho người ngoài, để con ruột nhịn đói, thì cháu nghĩ… phải để người ta phán xét mới đúng.”
“Nhưng đó là tiền của ba cháu! Ông ấy muốn cho ai thì cho!”
“Đúng, là tiền của ông ấy.” Tôi nói, “Vậy nên cháu không báo cảnh sát, không kiện tụng gì cả.
Cháu chỉ kể lại sự thật cho phóng viên. Chú Vương, chuyện đó có phạm pháp không?”
Chú Vương im lặng.
“Nếu chú muốn khuyên ai đó, thì hãy khuyên ba cháu.”
Tôi nói, “Sau này đừng dẫn phóng viên đến chỗ cháu làm thêm nữa, đừng bắt cháu đóng vai trong vở kịch của ông ấy. Cháu không phối hợp nổi.”
Tôi cúp máy, hít một hơi thật sâu. Điện thoại trong túi vẫn đang rung, nhưng tôi không muốn nghe nữa.
Tôi quay về ký túc xá, trên đường gặp vài bạn học, ánh mắt họ nhìn tôi có chút lạ lùng, muốn nói mà không dám mở lời.
Tôi không chào ai, đi thẳng lên lầu.
Mở cửa vào phòng, Vương Hạo đang ngồi trước máy tính, thấy tôi liền quay lại hỏi: “Hạo ca, cậu xem nhóm lớp chưa?”
“Chưa.”
“Thầy phụ trách lớp có gửi thông báo. Nói là gần đây có bài báo liên quan đến sinh viên trường mình, nhắc mọi người ‘cần nhìn nhận lý trí, không lan truyền thông tin không xác thực’.”
Vương Hạo ngừng một chút, “Cái này… chắc là nói cậu rồi.”
Tôi mở điện thoại ra, quả nhiên có một tin nhắn tag toàn bộ thành viên nhóm.
Bên dưới không ai trả lời, không khí như chết lặng.
“Không ai dám lên tiếng.” Vương Hạo nói, “Nhưng sau lưng thì ai cũng bàn tán. Hạo ca, lần này cậu… thật sự làm lớn chuyện rồi.”
“Tôi biết.”
“Còn ba cậu thì sao…”
“Cắt đứt quan hệ rồi.” Tôi nói.
Vương Hạo há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì, chỉ vỗ vai tôi một cái.
Tôi leo lên giường, nằm xuống.
Điện thoại rung dưới gối, màn hình sáng lên, lại là một số lạ. Tôi không bắt máy. Để mặc nó rung.
Ngoài cửa sổ, trời dần tối.
Ngày đầu tiên bài báo được đăng, tôi đã nhận 13 cuộc điện thoại, hơn 20 tin nhắn.
9
Không một ai hỏi tôi: “Em có sao không?”
Không một ai.
Chỗ làm thêm ở thư viện phải đến tuần sau mới bắt đầu. Nhưng công việc phụ bếp ở căn-tin thì có thể bắt đầu luôn ngày hôm sau.
Sáng sớm 5 giờ 30, trời còn chưa sáng rõ, tôi đã có mặt ở bếp sau căn-tin.
Người quản lý là một chú trung niên mập, đeo tạp dề đầy vết dầu mỡ, nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Cậu là người thầy Lý giới thiệu à?”
“Dạ vâng.”
“Trước đây có làm bếp chưa?”
“Có rửa bát rồi.”
Chú mập cười: “Được, vậy theo chú Trương rửa rau đi. Bao ăn hai bữa, sáng 6h30, trưa 11h. Tiền công 40 tệ một ngày, trả liền tay. Làm được không?”
“Dạ được.”
Chú Trương là một bác hơn năm mươi tuổi, ít nói.
Ông đưa tôi một cái tạp dề cũ và một chậu nhựa to. Trong chậu là cả đống rau chân vịt, phải nhặt sạch từng cọng, bỏ lá hỏng, cắt gốc.
Tôi ngồi xổm bên bồn nước ở góc, bắt đầu làm. Nước lạnh buốt, tay tôi nhanh chóng đỏ ửng. Phòng bếp đầy hơi nước và mùi dầu mỡ khó chịu.
6 giờ 30, đến giờ ăn sáng. Suất ăn cho nhân viên là bánh bao, cháo loãng và dưa muối. Tôi lấy một phần, ngồi xổm ở cửa bếp ăn.
Bánh bao còn nóng, cháo đặc, dưa hơi mặn nhưng ăn thoải mái.
Chú mập ôm tô ngồi cạnh tôi: “Cậu là đứa trên báo đúng không?”
Tôi khựng tay lại: “Chú cũng đọc rồi à?”
“Đọc rồi.” Chú cắn một miếng bánh bao, “Ba cậu thật chẳng ra gì.”
Tôi không ngờ chú lại nói thẳng như thế.
“Tôi cũng có con trai, cỡ tuổi cậu thôi.”
Chú nói tiếp, “Tôi nhịn ăn nhịn mặc để nuôi nó học, chính mình mang dép mười tệ cũng tiếc không dám đổi.
Làm cha, mình khổ cũng được, nhưng không thể để con khổ.”
Tôi im lặng.
“Ba cậu kiểu đó gọi là giả tạo.” Chú uống một hớp cháo, “Dùng khổ cực của con để đổi lấy tiếng thơm cho bản thân. Tôi từng gặp nhiều người như vậy.
Ở nhà máy cũng có, ngoài mặt thì lễ phép, về nhà đánh vợ chửi con.”
“Ông ấy chưa từng đánh tôi.” Tôi nói.
“Không đánh còn tệ hơn đánh.” Chú mập đứng lên, “Đánh chỉ đau da thịt, còn cách ông ấy làm là đau đến tận tim.”
7 giờ, giờ cao điểm buổi sáng bắt đầu. Tôi được phân công lau bàn, dọn khay ăn.
Sinh viên xách khay đi lại tấp nập.
Có người nhận ra tôi, ánh mắt lảng tránh. Có người thì thầm to nhỏ:“Có phải cậu ta không?”
“Trông cậu ấy có vẻ bình thường mà…”
“Nghe nói ba cậu ấy tài trợ cho tám sinh viên đại học, còn con ruột thì phải đi lau bàn ở đây?”

