Chỉ thấy bà lao vào cửa hàng xa xỉ nhất, tùy tiện chỉ vài mẫu túi trong tiệm: “Cái này, cái này, còn cái này nữa.”
Nhân viên bên cạnh lập tức hiểu ý: “Thưa phu nhân, mấy mẫu này bà lấy hết ạ?”
Mẹ lạnh lùng đáp: “Ngoài mấy cái này ra, còn lại gói hết cho tôi.”
Rồi lại kéo tôi đến cửa hàng tiếp theo.
Đến khi tiêu sạch năm mươi triệu, mẹ tôi mới hạ hỏa.
“Chuyên gia nói không sai, tiêu tiền đúng là có thể giảm 99% phiền não.”
Tôi gật đầu lia lịa đồng tình sâu sắc.
05
Lúc Cố Cẩn Niên nhắn tin cho tôi, tôi đang đi bộ giữa phố, tận hưởng ánh mắt kinh ngạc của người đi đường.
“Wow! Cô gái kia xinh quá đi mất, như tiên nữ giáng trần vậy.”
“Đúng rồi đúng rồi, tôi chưa từng thấy ai đẹp thế này, còn đẹp hơn cả Lưu Diệc Phi.”
“Cô ấy nhìn trong sáng quá, y như nữ chính ngây thơ vô tội trong tiểu thuyết luôn.”
“Nhưng kiểu con gái này dễ bị phản diện ghen ghét, rồi bị làm nhục lắm.”
Giờ thì tôi đã hiểu vì sao Cố Cẩn Niên dù mỗi tháng chỉ có 5.000 tệ tiêu vặt, mà vẫn có cảm giác ưu việt mạnh đến vậy.
Thế giới này đúng là chỉ nhìn mặt.
Mọi người thật là nông cạn.
Tôi lập tức trả lời tin nhắn:
“Gấp gì mà gấp? Anh không biết nhân vật chính bao giờ cũng là người đến cuối cùng à?”
Cậu ta lại gửi một tin nữa, mang đầy mùi nghiến răng ken két:
“Giang Phán Phán, cậu còn không đến là tôi bị lôi đi thuê phòng thật đấy.”
“Đến lúc đó hai ngàn kia cậu đừng hòng lấy được một xu.”
Trời ơi!
Uy hiếp mạnh ghê!
Tôi lập tức lắc hông chạy thẳng đến nhà hàng.
Trong nhà hàng, Cố Cẩn Niên đang bị một chị gái cơ bắp cầm tay.
Còn cậu ta thì trông như nuốt phải thứ gì dơ dáy mà chưa kịp súc miệng.
Thấy vậy, tôi nhào tới ôm chặt lấy Cố Cẩn Niên.
“Đồ sở khanh, anh dám lén lút đi xem mắt sau lưng em!”
Nước mắt to như hạt đậu tuôn rơi.
Tôi giận dữ dùng nắm tay nhỏ đấm vào ngực cậu ta:
“Anh xấu xa! Anh xấu xa! Anh xấu xa!”
Nhân cơ hội sờ thử ngực và bụng sáu múi.
Wow! Cảm giác tuyệt thật!
Tôi cười thầm trong bụng, ngoài mặt vẫn đầy ủy khuất.
“Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Anh không biết em yêu anh sâu đậm đến nhường nào sao?”
Lúc này mẹ tôi cũng xông vào.
Bà giơ ngón tay đeo nhẫn kim cương 1 carat, run rẩy chỉ vào tôi:
“Trời ơi! Lại là con yêu tinh nhỏ mê hoặc lòng người này!”
“Con nói xem, xinh đẹp thế, đáng yêu thế, yếu đuối động lòng người thế, sao cứ bám lấy con trai tôi không chịu buông?”
“Con không biết nó hoàn toàn không chống đỡ nổi kiểu con gái như con sao?”
Tôi mặc kệ vẻ mặt cạn lời của Cố Cẩn Niên, tiếp tục nhập vai.
Run rẩy nép vào ngực cậu ta, đẹp đẽ nhưng tiều tụy.
“Nhưng cháu thật sự rất yêu anh ấy, dì à, sao dì không thể tác thành cho bọn cháu?”
Mẹ tôi ngẩng đầu, để lộ chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh:
“Đừng hòng!”
Sau đó rút ra năm chiếc thẻ, ném hết lên người tôi:
“Loại con gái ngoài mặt ngây thơ trong lòng cứng đầu như cô là tôi ghét nhất!”
“Tôi sẽ dùng tiền để làm nhục cô, để cô biết khoảng cách giữa cô và nhà giàu chúng tôi lớn thế nào, để cô xấu hổ mà bỏ đi!”
Tôi nhanh chóng nhặt hết mấy cái thẻ, nhét vào túi, nước mắt lưng tròng nhìn mẹ tôi:
“Dì nghĩ tiền có thể mua được lòng tự trọng của cháu sao? Tuy cháu nghèo, nhưng linh hồn cháu cao quý, cháu và nhà dì bình đẳng như nhau.”
Tôi lại quay sang vuốt ve khuôn mặt Cố Cẩn Niên:
“Cẩn Niên, nếu nhà anh không chứa nổi em, vậy thì em đi thôi.”
“Dù sao em cũng yếu ớt, đáng thương, bất lực… đừng yêu em nữa, chúng ta kết thúc tại đây.”
Tôi đau lòng đứng dậy định rời đi, lại bị Cố Cẩn Niên túm lấy tay.
Cậu ta lo lắng nhìn tôi:
“Em không được đi.”
“Không! Hãy để em đi!” Tôi hất tay, lao ra khỏi nhà hàng.
Cô nàng to con đứng đó mà mắt chữ O mồm chữ A.
Cố Cẩn Niên cũng đuổi theo sau.
Tôi nhìn cậu ta đuổi theo không rời, trái tim vỡ vụn mà nhìn cậu ta:
“Cẩn Niên, đừng đến nữa, kết thúc ở đây thôi!”
Vừa dứt lời, cậu ta đã túm lấy cổ tôi:
“Nói! Vừa rồi mẹ kế tôi cho cậu mấy cái thẻ?”
Tôi: “……”
06
Tôi với Cố Cẩn Niên vừa giằng co vừa kéo nhau giữa phố.
May mà mẹ tôi đến kịp thời can ngăn.
Bà giả vờ thất vọng nhìn tôi:
“Con người không giữ lời như cô, chẳng phải nói sẽ không bao giờ dính dáng gì đến con trai tôi nữa sao?”
“Thế giờ hai đứa đang làm gì đây?”
Cơ thể Cố Cẩn Niên khựng lại.
“Không bao giờ dính dáng là sao?”
Mẹ tôi vội vàng giải thích:
“Nghĩa là cho dù sau này nó nhớ con đến mức nào, không buông bỏ được ra sao, đau lòng cỡ nào, cũng không được phép gặp con.”
Tôi rưng rưng gật đầu:
“Đúng vậy!”
Cố Cẩn Niên lập tức buông tôi ra:
“Cũng không cần cực đoan như vậy.”
Cậu ta thò tay vào túi tôi:
“Trả lại thẻ cho bà ấy, muốn gặp tôi hay không là tự do của cậu, không cần bị người khác ép buộc.”
Tôi lập tức bịt tay cậu ta lại,
Hất tay cậu ra rồi tiếp tục rưng rưng nói:
“Nhưng tim tôi thật sự bị tổn thương rồi, tôi muốn chiến tranh lạnh với anh.”

