Không khí lặng đi mấy giây. Tôi chịu không nổi, vội vàng chạy vào hội trường, tìm chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, phát hiện… Diệp Tử đang ngồi bên cạnh.
Cũng đúng, cô ấy đăng ký tham gia cùng tôi mà.
“Thư Hàn, sao giờ cậu mới tới vậy?”
Tôi lau mồ hôi trên trán:“Trên đường có chút việc nên bị trễ.”
Chẳng lẽ lại nói là bị anh trai cậu chặn ngoài cửa.
Diệp Tử ghé tai tôi thì thầm:“Thư Hàn, theo tin nội bộ thì cậu giành giải nhất rồi đấy.”
Tôi mừng rỡ:“Thật không đó?”
“Thật 100%. Mà nghe nói người đoạt giải nhất không chỉ nhận được khoản thưởng khủng,
mà còn có cơ hội vào làm ở phòng thiết kế của Tập đoàn Phong Thị.”
“Đó chẳng phải là… công ty nhà cậu sao?”
“Chính xác!”
Thế thì… chẳng phải là ngày nào cũng phải gặp Phong Đình Tuấn à?
Không, tôi không muốn đâu!!!
“Có thể từ chối không?”
“Có.” Tôi còn chưa kịp vui thì Diệp Tử lại nói tiếp:
“Nhưng… chắc phải nói chuyện trước với anh mình đã.”
Tôi im lặng, “…Thôi khỏi.”
Trên sân khấu, MC bắt đầu công bố danh sách giải thưởng.
“Giải ba cuộc thi thiết kế lần này gồm 20 người, lần lượt là Trương Dụ, Trần Lương…”
“Giải nhì gồm 5 người, lần lượt là Phong Diệp, Cao Giai Giai, Tống Ngọc…”
“Và giải nhất lần này, chỉ có duy nhất một người, đó chính là——”
Toàn bộ khán phòng nín thở, ai nấy đều căng thẳng.
Người dẫn chương trình vung tay, giây tiếp theo, tôi nghe thấy tên mình.
“Cô Kỷ Thư Hàn!!”
Ngay lập tức, cả hội trường vỡ òa.
Giải ba, giải nhì, rồi đến giải nhất, từng đợt từng đợt lên sân khấu nhận thưởng.
Mọi người đã lên hết, bây giờ chỉ còn lại tôi.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để lên sân khấu, thậm chí còn chuẩn bị cả bài phát biểu cảm ơn. Nhưng khi nhìn thấy người sẽ trao giải, tôi khựng lại.
“Sau đây, xin mời người phụ trách của Tập đoàn Phong Thị – ngài Phong Đình Tuấn lên sân khấu, trao giải cho người đạt giải nhất – cô Kỷ Thư Hàn.”
Phong Đình Tuấn mặc vest chỉn chu, bước lên sân khấu.
Anh cầm cúp trao cho tôi, khi đưa tới, ngón tay anh khẽ lướt qua mu bàn tay tôi.
Giữ lại một chút, nhẹ nhàng vuốt ve trong vài giây, rồi mới buông ra.
Tôi giật mình một cái. Dù sao cũng không có chuyện gì xảy ra, coi như nguy hiểm đã qua.
Chuyện đã qua lâu rồi, chắc anh cũng không để bụng nữa đâu.
Nghĩ vậy, tôi bước vào nhà vệ sinh.
Trang điểm lại xong, vừa định ra ngoài thì xoay người, đâm sầm vào một bức tường rắn chắc.
Tôi ôm trán, ngẩng đầu lên, liền thấy khuôn mặt đẹp trai quen thuộc của Phong Đình Tuấn ngay trước mắt.
Tôi theo phản xạ muốn bước đi, nhưng đã bị anh ôm ngang eo, ép sát vào tường.
Thân hình cao lớn của anh áp xuống.
Tôi không dám nhìn anh, cúi đầu lắp bắp:
“Anh… có chuyện gì sao, đại ca?”
Trời ơi, bình thường tôi chẳng sợ ai, thế mà cứ đụng tới Phong Đình Tuấn là tôi lại căng thẳng không chịu nổi.
Cổ họng khô khốc, tôi nuốt nước bọt, lông mi khẽ run.
“Em nghĩ sao?”
Giọng anh khàn khàn, mang theo vẻ giận dỗi rõ ràng.
Tôi giả ngơ:
“Nghĩ cái gì cơ?”
Chưa kịp nói thêm, cằm tôi đã bị anh nâng lên, đôi môi đầy khí thế hạ xuống.
Răng anh khẽ cắn lấy môi tôi, như đang trừng phạt, chà xát qua lại, tê tê dại dại.
Bàn tay to lớn luồn vào eo tôi, khẽ vuốt ve từng chút một.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, có người đang đến.
Tôi hoảng hốt, hai tay chống lên ngực anh, muốn đẩy ra, nhưng lại bị ôm chặt hơn.
“Em… không có gì muốn nói với anh sao?”
Giọng anh trầm thấp, mang theo vẻ bá đạo khiến người ta không thể kháng cự.
Tôi lắp bắp, lời định nói xoay mòng mòng trong đầu:
“Tôi… tôi có tội. Tôi không nên trong lúc say xỉn đã cưỡng ép anh, càng không nên tưởng anh là người mẫu nam, lại còn… sau khi xong chuyện còn để lại cho anh hai trăm tệ trên đầu giường…”
Càng nói, giọng tôi càng nhỏ.
Cho đến khi không còn nghe thấy nữa, đầu cũng cúi gằm xuống.
Anh bóp nhẹ cằm tôi, buộc tôi phải ngẩng lên:
“Vậy bây giờ em định làm gì?”
Tôi ngơ ngác:
“Làm… làm gì là làm gì?”
Vừa dứt lời, đôi mắt anh lại ánh lên vẻ không vui. Anh cúi đầu hôn tôi lần nữa.
Răng cắn nhẹ vào môi, lưỡi cạy mở hàm răng, mạnh mẽ xâm nhập, cuốn lấy từng chút từng chút một.
Cả hai quấn quýt đến mức sắp nghẹt thở, anh mới buông ra.
Hơi thở anh gấp gáp, nóng rực:
“Ở bên anh, Thư Hàn.”
Hả?

