Thẩm Cố Uyên nghiến răng, theo sự chỉ dẫn của ta, vác hai thùng lòng lợn đến bờ sông.
Ta bắt đầu dạy hắn cách rửa lòng lợn, cách lộn ruột ra, làm sạch những thứ bẩn bên trong.
Thẩm Cố Uyên đứng bên, vừa nhìn vừa đơ người, biểu cảm như muốn ch,et quách đi cho rồi.
“Những… thứ này…”
Ta thấy thú vị, châm chọc hắn:
“Đống lòng lợn này, ngửi thì hôi, nhưng nấu lên lại thơm ngon vô cùng!
“Đợi rửa sạch về, ta sẽ nấu một nồi, cho ngươi thử xem mùi vị chúng thế nào!”
Thẩm Cố Uyên loạng choạng, suýt ngã nhào xuống sông.
Ta giả vờ tốt bụng kéo hắn lại:
“Thẩm huynh đệ, ngươi cẩn thận một chút, đừng để ngã xuống, mất mạng ta không đền nổi đâu!”
Thẩm Cố Uyên hoảng sợ, cố vùng khỏi tay ta, rồi mất thăng bằng rơi xuống sông, biến thành chuột lội nước.
Ta biết hắn ghét bàn tay ta vừa lộn lòng lợn, trong lòng âm thầm cười lạnh: Đáng đời ngươi ghét bỏ ta!
Nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ quan tâm:
“Thẩm huynh đệ, ngươi không sao chứ?
“Đưa tay đây, ta kéo ngươi lên!”
Tay ta vừa lộn lòng lợn, mùi vị không cần nói cũng biết, tuyệt đối đáng nhớ!
19
Thẩm Cố Uyên nhìn ta một cái, không đưa tay cho ta, tự cố bám vào đá bên bờ sông để trèo lên.
Nhưng trời đã chuyển lạnh, bộ áo mỏng hắn mặc thấm nước trở nên nặng trĩu.
Thẩm Cố Uyên cố mãi mà không trèo lên nổi, môi tím tái vì lạnh.
Nhìn cảnh ấy, ta nhớ lại kiếp trước mình vì muốn hắn được ăn miếng thịt, từng lên núi săn giữa trời tuyết.
Kết quả bị sói tấn công, phải trốn trên cây.
Vốn đã không sao, nhưng Thẩm Cố Uyên lại tới tìm ta, bị sói cắn bị thương.
Để cứu hắn, ta buộc phải liều mạng chiến đấu với lũ sói đói.
Nhưng những điều ta làm vì hắn cuối cùng lại trở thành thứ để hắn khinh thường, châm biếm ta.
Quả nhiên, phụ nữ phải biết nghĩ cho bản thân, mới mong sống yên ổn.
Đau lòng vì đàn ông, cả đời khổ sở!
Nhìn dáng vẻ khó chịu của Thẩm Cố Uyên, trong mắt ta ánh lên sự lạnh lẽo.
Ta đã đưa tay ra, là hắn không chịu nắm.
Giờ xung quanh không có ai, nếu ta đá hắn một cái, để nước cuốn trôi hắn đi…
Có lẽ sẽ không ai phát hiện?
Không biết có phải nhận ra ác ý trong lòng ta không, Thẩm Cố Uyên đột nhiên nắm chặt lấy tay ta, không chịu buông.
“Chưởng quỹ Kiều, làm phiền rồi!”
Ta bĩu môi, tiếc rẻ thầm nghĩ: Cơ hội tốt như vậy, sao lại bỏ lỡ chứ?
Nhưng tay vẫn ra sức kéo hắn lên bờ.
Không quên bồi thêm một câu chê bai:
“Thẩm huynh đệ, ngươi nhìn gầy yếu thế mà sao nặng vậy?
“Có phải ngươi rất hay ăn không?
“Ngươi mà ăn nhiều quá, ta không nuôi nổi đâu đấy!”
Lời ta nói khiến Thẩm Cố Uyên như muốn sụp đổ.
“Ngươi thực sự ghét ta đến vậy sao?”
Ồ, không thì sao?
Ta không ghét hắn, chẳng lẽ còn thích sao?
Đàn ông, đúng là không có chút tự nhận thức!
20
Thẩm Cố Uyên tuy rơi xuống nước, nhưng mục đích của ta đến đây là để rửa lòng lợn, sao có thể vì hắn mà lỡ dở chính sự?
Thế là, ta bắt hắn ngồi đó, mặc quần áo ướt, nhìn ta rửa sạch lòng lợn suốt một canh giờ.
Hắn ôm thân thể gầy yếu của mình, co ro run rẩy bên cạnh.
“Chưởng quỹ Kiều, hay là để ta giúp ngươi?”
Ta hào phóng nói:
“Không cần!
“Ngươi vừa rơi xuống nước, khó khăn lắm mới giữ được mạng, nghỉ ngơi đi, ta tự làm được!”
Thẩm Cố Uyên ngập ngừng:
“Ta sợ ngươi chưa rửa xong, ta đã ch,et rét…”
Tặc… Đàn ông thế này không xứng đáng để người ta tử tế với hắn.
Thấy lòng lợn đã gần sạch, ta quay qua nói:
“Được rồi, rửa xong rồi, ngươi giúp ta gánh về nhé?
“Nhà có gừng, về ta nấu cho ngươi bát canh gừng, xua tan hàn khí, rồi ngủ một giấc là khỏi!”
Có lẽ hắn đã cảm động, mím môi, cố đứng dậy, giúp ta gánh hai thùng lòng lợn về.
Không thể phủ nhận, Thẩm Cố Uyên vẫn có chút sức lực.
Dù sao hắn cũng từng là thái tử, được rèn luyện để trở thành trữ quân, vẫn có chút văn võ song toàn.
Hai thùng lòng lợn mấy chục cân, hắn một mình gánh được về.
Nhưng cái giá phải trả cũng rõ ràng, vừa gánh vào tới cửa tiệm, hắn đã gục xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Ta sửng sốt:
“Không thể nào? Gánh có chút đồ mà đã ch,et rồi?
“Ngươi ch,et thì ch,et ở đâu xa chút, ch,et ngay trước cửa ta, làm sao ta còn buôn bán được?”
Có lẽ nghe thấy lời ta, Thẩm Cố Uyên đang nhắm mắt chặt bỗng khẽ động, chật vật mở mắt nhìn ta một cái.
Ta thở phào:
“Ồ, chưa ch,et à?
“May quá, may quá, không thì ta hết đường buôn bán.”
Ta vác Thẩm Cố Uyên lên, mang hắn ra phòng chứa củi, đặt lên đống rơm.
Đừng ai nghĩ ta sẽ để hắn ngủ trên giường mình nhé?
Ta vẫn là cô gái chưa xuất giá, làm thế không hợp chút nào!
21
Thẩm Cố Uyên mặc y phục ướt như vậy đã lâu, không thay ra thì không ổn.
Nhưng ta tuyệt đối không thể tự tay chăm sóc hắn, lỡ đâu hắn nhìn thấy ta trẻ trung xinh đẹp, lại còn mở tiệm làm chưởng quỹ, rồi bám lấy ta thì sao?
Thế là, ta mang một bát lòng dê thừa từ hôm qua, nhờ Trương đại ca nhà bên bán giá đỗ giúp hắn thay y phục, còn xin một bộ đồ cũ của Trương đại ca.
Cái nồi lòng dê này, ít nhất phải bán được hai mươi lăm văn một nồi.
Trương đại ca và Trương đại tẩu dĩ nhiên rất vui vẻ đồng ý.
Trong lúc giúp Thẩm Cố Uyên thay đồ, Trương đại ca cảm thán:
“Vị huynh đệ này chắc hẳn xuất thân không tệ, da dẻ trắng trẻo mịn màng hơn cả phụ nữ như vợ ta, chỉ tiếc là trên người đầy vết thương, không biết đã chịu khổ cực thế nào!
“Bộ đồ của ta vừa cũ vừa rách, chắc không hợp với người ta rồi!”
Trước khi bị khép tội, Thẩm Cố Uyên là thái tử, sống trong cảnh cao sang phú quý, có thể không trắng, không mịn sao?

