Hoa khôi đang nắm tay cái thằng mọt sách kia kìa?!
Không thể để cô ấy thấy được, không thì lát nữa buồn, tôi cũng chẳng biết an ủi sao cho phải.
May quá, cô ấy không nhìn thấy.
Hú hồn.
Lúc cô ấy nói đang thẫn thờ mà trong mắt lại có ánh sao ấy… tôi thấy tim mình hơi loạn.
Ngồi cạnh nhau nhìn biển, chẳng làm gì cả… cũng thấy yên bình dễ chịu.
Mấy người kia đi du lịch thôi mà cũng cãi nhau được.
Cô ấy muốn đi bảo tàng piano.
Nói thật là… bảo tàng nghe chán muốn chết.
Nhưng nhìn đám kia chướng mắt, thôi thì đi với cô ấy cũng được.
Hoa khôi với tên mọt sách kia cũng phiền, cứ lẽo đẽo theo hai đứa tôi hoài.
Còn nữa, cái tên mọt sách kia thật sự biết tán gái hả?
Mua hoa mà mua hai bó, tặng hai chị em cùng lúc?
Cạn lời.
Tôi thật sự không hiểu nổi, hoa khôi sao có thể thích được cái thể loại đó?
Nói thật nhé, tôi có quen thân gì cái đám đó đâu.
Chơi cái trò chơi thôi mà cũng lắm chiêu trò thế?
Đoán ai là hoa khôi khoa, ai là cô ấy.
Tôi nhắm mắt cũng đoán ra được.
Phụt—
Lăng Thu Thuật đoán sai rồi.
Không biết anh ta định giải thích với hoa khôi kiểu gì nữa?
8
Từ sau khi về, cô ấy gần như không liên lạc gì với tôi.
Tôi thấy hơi buồn.
Tiểu Long với Tiểu Mã mua cho tôi mấy quả bưởi, nói là để “hạ hỏa”.
Bưởi… lại là bưởi.
Tôi lại bắt đầu nhớ cô ấy.
Nhớ Tiểu Bưởi.
9
Tôi thua kèo cá cược, đám bên khoa Ngoại ngữ bắt tôi phải khao một bữa.
Trong lúc ăn, lại nghe được tin sinh nhật hoa khôi là mùng 3 Tết.
Chẳng phải cũng là sinh nhật Tiểu Bưởi sao?
Tôi hỏi trước địa chỉ nhà của hoa khôi.
Cuối cùng cũng biết được ba mẹ cô ấy ly hôn, cô ấy sống với ba.
Tôi lại nhờ người moi được địa chỉ nhà ở quê từ hoa khôi.
Tôi thật sự không chắc Tiểu Bưởi có còn ở đó không, nhưng cũng phải thử xem sao.
Tôi mua bánh kem — tất nhiên là vị bưởi rồi.
Trời không thương người, tuyết rơi trắng xóa, mấy chuyến tàu cao tốc bị hoãn hết.
May là tôi ăn ở tốt, cuối cùng cũng bắt được một chuyến.
Đứng trước cửa nhà cô ấy, tôi phải chỉnh lại tinh thần mất hai phút. Căng thật.
Lúc Tiểu Bưởi mở cửa, tôi suýt nữa ôm lấy cô ấy, nhưng vẫn cố nhịn.
Cô ấy ở nhà một mình.
Mì gói mà cũng gọi là mì trường thọ à?
Tôi nhìn thấy mà chua trong lòng.
Tôi — Lý Khiết — chưa từng hát chúc mừng sinh nhật cho ai, hôm nay lại hát cho cô ấy.
Lúc cô ấy ước nguyện, tôi lỡ miệng gọi biệt danh trong lòng ra.
Cô ấy có vẻ không vui, cứ bắt tôi gọi là “Trình Hựu” cho đúng.
Cái kiểu gọi gì mà cứng nhắc thế?
Buồn lòng ghê.
10
Tiểu Bưởi đồng ý cho tôi ngủ lại nhà một đêm!
Nhưng cô ấy ở ngay phòng bên cạnh, tôi làm sao mà ngủ được?
Gửi tin nhắn cho cô ấy, hóa ra cô ấy cũng chưa ngủ.
Cô ấy ra ngoài, nhưng lại bóng gió hỏi về chuyện yêu đương của hoa khôi.
Chẳng lẽ cô ấy biết rồi?
Quả nhiên, cái gì cô ấy cũng biết.
Tôi không biết nên an ủi cô ấy thế nào.
Chị ruột với người mình thích ở bên nhau, chắc chắn là rất đau lòng.
Thế mà cô ấy lại quay sang dỗ dành tôi trước.
Tôi nhịn không nổi nữa, nói thẳng tôi không hề thích chị cô ấy.
Tiểu Bưởi giận rồi, trách tôi tán gái mà không có chút thành ý nào.
Tôi thề, từ nay về sau, chỉ theo đuổi người mình thật sự thích.
Tiểu Bưởi, chuẩn bị đi. Tôi muốn theo đuổi em thật rồi.
11
Từ sau tai nạn xe khiến mẹ tôi qua đời, tôi đã chẳng còn ưa nổi cái thứ gọi là “xe hơi”.
Nhưng chỗ thực tập của Tiểu Bưởi quá xa, không còn cách nào khác, tôi đành phải lái xe đưa đón cô ấy mỗi ngày.
Sao tôi đen thế không biết, đang đi bộ thì lại gặp đúng thằng ngốc.
Mẹ kiếp, nó còn dám chửi mẹ tôi. Không nhịn được.
Vừa đánh được mấy cú thì bị cảnh sát tuần tra tóm được.
Đúng là đen tận mạng.
Vào đồn, mấy ông cảnh sát bảo có thể hòa giải.
Hết cách, tôi vẫn phải gọi cho ba.
Ông ấy chịu đến, coi như là nể mặt tôi lắm rồi.
Hôm nay chắc chắn không thể đến đón Tiểu Bưởi.
Khoan đã, cái gì? Sao cô ấy lại đến đây?
Tiểu Bưởi khóc rồi!
Tôi thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Cô ấy hỏi cảnh sát liệu tôi có bị đi tù không… Vậy là cô ấy đang lo cho tôi thật sao?
Tôi vừa đau lòng, lại vừa vui như điên.
12
Tiểu Bưởi đến nhà tôi.
Tôi kể với cô ấy chuyện mẹ tôi và cả vụ đánh nhau hôm nay.
Cô ấy không trách tôi, ngược lại còn nói nếu là cô ấy thì cũng sẽ ra tay.
Cô ấy đáng yêu chết đi được.
Tiểu Bưởi bôi thuốc cho tôi. Cô ấy không biết đâu, lúc nghiêm túc thì miệng sẽ hơi chu chu lại.
Nhìn mềm mềm, muốn hôn một cái.
Tôi nhịn không được, thật sự đã hôn cô ấy.
Ngọt ngào, mềm mại, thích quá.
Nhưng hình như cô ấy giận rồi, bỏ đi luôn.
Xong rồi, mai nhất định phải xin lỗi.
13
Cô ấy dẫn tôi đi thăm người thân.
Hóa ra ba cô ấy đang bị giam.
Tự nhiên thấy xót xa.
Cô ấy đã một mình vượt qua mọi thứ thế nào?
Ba cô ấy hỏi, tôi có phải bạn trai của cô ấy không.
Tương lai bố vợ đúng là có mắt nhìn người!
Nếu không có tấm kính chắn đó, tôi chắc chắn đã chìa tay đập tay với ông rồi.
Nhưng Tiểu Bưởi lại nói là “không phải”.
Hừm, sớm muộn gì cũng là.
Cô ấy đòi hút thuốc. Tôi không muốn đưa, nhưng cũng không nỡ từ chối.
Mới hít một hơi đã bị sặc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
Tôi đúng là mất não, đáng ra không nên đưa cho cô ấy.
Cô ấy nói mình không có gì cần, không có gì đòi hỏi tôi cả — lúc đó tôi chỉ muốn cho cô ấy tất cả những gì mình có.
Cô ấy kể rằng ba cô ấy vào trại vì đánh nhau gây thương tích.
Thì ra chuyện tôi bị đưa vào đồn khiến cô ấy nhớ lại những ký ức không vui.
Tôi hối hận.
Cô ấy bảo tôi đừng đánh nhau nữa.
Ừ, tôi hứa với em.
14
Tôi bắt đầu nghiêm túc đi học. Thỉnh thoảng Tiểu Bưởi còn đến lớp với tôi.
Thì ra cuộc sống đại học cũng có thể đẹp như vậy.
Tôi định vài hôm nữa sẽ tỏ tình, lần này nghiêm túc, không nhảm nhí như lần trước.
Sao Lăng Thu Thuật lại tìm Tiểu Bưởi nữa?
Nghĩ tới lần anh ta nhận nhầm người ở Hạ Môn, tôi muốn trợn trắng mắt.
Anh ta là người mà Tiểu Bưởi từng thích, không thể để tiếp cận cô ấy nữa!
May quá, hóa ra là chuyện chị cô ấy nhờ.
Tôi đi cùng đến quán cà phê, nhưng không vào.
Chuyện của hai chị em, cứ để họ tự giải quyết.
Còn nếu ai làm tổn thương Tiểu Bưởi — chuyện đó, để tôi lo.
15
Cái gì?
Tiểu Bưởi vừa nói gì cơ?
Muốn tôi làm bạn trai cô ấy?!
Sao lại để em tỏ tình trước chứ?
Tôi đồng ý! Tôi đồng ý! Tôi đồng ý!
Cả đời này tôi chỉ thích mình em thôi, Tiểu Bưởi à.

