Trình Tranh nhìn tôi, trong ánh mắt có sự hối lỗi và buồn bã: “Chỉ cần em vui vẻ là được rồi.”
Vui vẻ là được, em cũng hy vọng như vậy.
Trước khi rời đi, tôi dặn chị vẫn như cũ, ở trường đừng cố ý tụ tập hay thể hiện thân thiết quá mức.
“Em vẫn không quen trò chơi đoán xem ai là Trình Tranh giữa sân trường.”
Có những chuyện, tôi đã buông được, nhưng không có nghĩa là phải hòa giải tất cả.
25
Bước ra khỏi quán cà phê, Lý Khiết vẫn đợi tôi ở ven đường.
Tôi bước đến, vỗ mạnh vào lưng anh.
“Giật cả mình! Muốn hù chết anh à!” – Anh giật nảy lên.
Đúng là người chẳng chịu được hù dọa.
Anh hỏi tôi nói chuyện thế nào rồi, tôi không đáp.
Hai đứa tôi cứ thế đi bộ song song về trường.
“Lý Khiết, làm bạn trai em nhé.”
Cuối cùng tôi cũng nói ra được câu đó.
Nhưng vừa dứt lời, người bên cạnh đã biến mất tiêu.
Tôi quay đầu lại, thấy anh đứng ngây ra như tượng.
“Không muốn à?” – Tôi nhíu mày.
Dù sao lúc đầu là anh tán tôi trước, dù có nhầm người đi nữa.
“Muốn chứ!” – Lý Khiết như bay đến bên tôi, “Sao có thể không muốn được?”
Anh ôm tôi chặt cứng.
“Cả đời này, ông đây chỉ ăn một loại trái cây là quả bưởi! Mấy thứ cam, quýt gì đó, biến hết sang một bên!”
Tôi: “…”
“Ý anh là, cả đời này anh chỉ thích mình em thôi, tiểu Bưởi.”
[Phiên ngoại – Góc nhìn của Lý Khiết]
1
Đám nhóc bên khoa Ngoại ngữ lại dám cá cược với ông đây.
Cược xem ai tán đổ được hoa khôi khoa bọn họ.
Chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà?
Tôi canh me mấy ngày, cuối cùng cũng bắt gặp cô ấy đi một mình.
Tôi tỏ tình, ai ngờ cô ấy bảo… tôi tỏ sai người.
M* nó!
Cái quái gì vậy?
Thì ra là sinh đôi.
Nhưng bao nhiêu người đang nhìn, Lý Khiết tôi sao có thể mất mặt được?
Dọa cho cô ấy một trận, dụ dỗ thêm chút nữa.
Giữ được sĩ diện, mà việc theo đuổi chị gái cô ấy cũng chưa hẳn là hết đường.
Một mũi tên trúng hai đích!
2
Không ngờ cô ấy lại đề nghị làm giao dịch.
Thôi thì tôi cũng đâu thiệt gì, chơi luôn.
Cô ấy nhờ tôi giúp cưa cẩm cái thằng Lăng Thu Thuật lớp tôi.
Con gái thời nay đều thích kiểu đó à?
Loại như tôi không có sức hút sao?
Bắt đầu nghi ngờ nhân sinh rồi đây…
3
Cô ấy bắt tôi tham gia đêm hội trường!
Tôi không đi đâu, thích thì tự đi mà đi.
Ờ… tôi đoán đúng thật.
Nhưng sao trông cô ấy hơi buồn vậy?
Tôi thì không giỏi dỗ người khác đâu.
Giờ sao đây?
Chờ chút, tôi hỏi online cái đã, gấp lắm.
Cô ấy lúc trước còn hơi sợ tôi, giờ hình như chẳng sợ nữa, còn dám mở miệng nhờ vả.
Đàn piano?
Hồi cấp ba tôi có quen một nhỏ học nhạc, để tìm cách nhờ nhỏ đó thử xem.
Váy?
Ở nhà có một cái.
Là mẫu mẹ tôi thích nhất, tôi mua về làm kỷ niệm mỗi khi nhớ bà.
Thật sự… không nỡ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng ai mặc, thôi đưa cô ấy vậy.
Cô ấy đánh piano hay thật đấy!
Đúng là người tài giấu nghề.
4
Cuối cùng cô ấy cũng chịu dẫn tôi đi gặp chị gái mình.
Hoa khôi khoa Ngoại ngữ, mà trông chẳng phải y chang cô ấy sao?
Cơ mà… không thú vị bằng cô ấy.
Thì ra cô ấy đã năm năm không đụng đến piano.
Chắc từng có chuyện gì đó.
Tôi hiểu cái cảm giác đó, rất đau.
5
Đám bên trường Tài chính dám chặn đường tôi?!
Tiếc là thế cô đơn độc, tôi anh dũng hy sinh vào viện.
Nói là sẽ đi xem cô ấy biểu diễn, giờ thì nuốt lời rồi.
Khoan đã, người ngoài cửa là ai?
Mẹ à?
Xong rồi… là cô ấy!
Tôi bị ảo giác luôn hả?
Mất mặt muốn chết!
Nhưng mà cô ấy mặc cái váy này… thật sự hơi giống mẹ tôi.
Đều là tiên nữ cả.
Đẹp quá trời.
6
Hừ, cái tên mọt sách Lăng Thu Thuật cũng có ngày phải đến nhờ vả tôi.
Muốn rủ cô ấy đi chơi ở Hạ Môn?
Gì vậy trời?
Hai người họ lén qua mặt tôi thân đến mức đó luôn rồi?
Tôi nói tôi cũng đi.
Lăng Thu Thuật còn tỏ vẻ do dự nữa chứ, tôi có lấy tiền của hắn đâu!
Xếp hàng qua cửa an ninh sân bay, hai người đó còn đưa mắt đưa tình!
Không chịu nổi, tôi phải chen vào, không để họ liếc mắt đưa tình thêm nữa.
7
Cuối cùng cũng bắt gặp cô ấy đứng ở cửa homestay.
Rảnh quá nên dẫn cô ấy ra biển dạo chút.
Mẹ nó!

