Đêm 30 Tết, họ hàng bên nội rủ tôi ăn bữa cơm tất niên.

Còn lại những ngày khác trong kỳ nghỉ, tôi toàn ở nhà một mình.

Mùng Ba Tết là sinh nhật tôi.

Sáng dậy, trời đổ tuyết.

Tôi mở điện thoại, thấy hai tin nhắn WeChat — một từ Trình Tranh, một từ mẹ tôi.

“Chúc mừng sinh nhật, em gái.”

“Chúc mừng sinh nhật, Hựu Hựu.”

Thời gian gửi giống nhau, chắc là hai người cùng viết.

Mẹ tôi sau khi tái hôn đã đưa Trình Tranh rời khỏi thị trấn nhỏ này, chuyển lên thành phố lớn.

Sinh nhật mỗi năm vẫn nhắn chúc tôi một câu, nhưng từ lâu đã không còn ở bên tôi để cùng thổi nến nữa.

Tôi đã quen rồi, cũng không còn trông mong gì vào những bất ngờ.

Tối đến, tôi tự nấu một bát mì gói, coi như là mì trường thọ mừng sinh nhật.

“Thôi thì… chúc mình sinh nhật vui vẻ, mỗi ngày đều vui.”
Tôi tự giễu, rồi cuộn một đũa mì đưa vào miệng.

Giữa tiếng húp mì xì xụp, chuông cửa nhà tôi đột nhiên vang lên.

Ngày như hôm nay, ai lại đến nhà chứ?

Tôi cau mày ra mở cửa.

“Trình Hựu, sinh nhật vui vẻ.” – Lý Khiết từ đâu xuất hiện, tay xách theo một chiếc bánh kem.

Anh ta đội mũ, những bông tuyết nhỏ trên đó đang dần tan chảy. Mặt anh ta bị lạnh đến đỏ ửng, từng làn hơi trắng phả ra theo nhịp thở.

“Nhanh lên nhanh lên, ngoài này lạnh lắm.” – Anh ta phấn khích, chẳng đợi tôi mời đã tự đẩy cửa vào nhà.

Tôi vẫn chưa hoàn hồn: “Sao anh biết hôm nay là sinh nhật tôi?”

Lý Khiết khựng lại một giây, rồi bày ra vẻ mặt “tôi đâu có ngốc”:
“Cả thế giới đều biết hôm nay là sinh nhật chị em, em nghĩ sao?”

Tôi sững người.

Nói là “cả thế giới” thì hơi quá, nhưng trong trường chắc ai cũng biết hôm nay là sinh nhật Trình Tranh.

Chỉ có người trước mặt tôi — là người duy nhất nhớ rằng, ngày sinh nhật của chị ấy, cũng là sinh nhật của tôi.

“Tôi ngồi tàu cao tốc một tiếng đồng hồ mới tới được đây đấy.” – Lý Khiết cởi áo khoác, ngồi phịch xuống ghế sofa, “Vậy mà em thi xong cũng không thèm báo tôi một tiếng.”

“Tôi còn chưa hỏi anh sao biết địa chỉ nhà tôi đấy.” – Tôi tiếp tục chất vấn.

Anh ta lảng tránh ánh nhìn, giả vờ nhìn quanh:
“Tôi đây là người thông tỏ bốn phương tám hướng, có gì mà không tra được.”

Tôi nhìn anh ta đầy nghi hoặc.

Anh ta hơi lúng túng, lập tức chuyển đề tài:
“Ba em đâu?”

“Tôi không muốn nói về chuyện đó.” – Tôi cắt ngang.

Không khí im lặng một lúc, Lý Khiết trông thấy hộp mì trên bàn, cau mày:
“Tối nay ăn mì gói?”

“Cũng có thể gọi là mì trường thọ.” – Tôi cười, cố gắng xua đi sự gượng gạo.

Lý Khiết không đáp, chỉ lẳng lặng mở hộp bánh kem, lấy bánh ra, cắm nến lên rồi châm lửa.

Đèn trong phòng được tắt đi. Anh ta bưng bánh đến trước mặt tôi.

Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt anh ta, lấp lánh như ánh sao.

“Nào, tôi hát, em ước đi.”

16

Thật ra chẳng có điều gì đặc biệt để ước, tôi chỉ nhắm mắt khẽ một cái rồi thổi tắt nến.

“Chúc mừng sinh nhật, Tiểu Hựu.”

Trong căn phòng tối đen, giọng nói của Lý Khiết lại hiếm khi dịu dàng đến vậy.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc rất lạ… nhưng tôi không muốn để nó lan rộng.

Khi đèn bật sáng, tôi giả vờ rùng mình, trêu anh ta:
“Lý Khiết, anh sến quá! Đổi cách xưng hô đi.”

Không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy, anh ta nghĩ một lúc rồi thử hỏi:
“Vậy… gọi là Tiểu Bưởi nhé?”

Nhìn cái bản mặt đáng ăn đòn đó, tôi chỉ muốn đấm cho một phát.

“Vẫn gọi tôi là Trình Hựu đi.” – Tôi lạnh lùng tuyên bố.

Anh ta rõ ràng không vui, nhưng cuối cùng cũng chịu gật đầu.

“Sao em không cùng chị em tổ chức sinh nhật?” – Đúng là người nhiều chuyện.

“Bọn tôi chưa bao giờ tổ chức chung.” – Tôi giấu nhẹm tâm tư, không muốn để anh ta nhìn thấu, “Thế sao anh không đi ăn sinh nhật với chị ấy?”

Tôi biết rõ Trình Tranh sẽ không gọi anh ta, nhưng vẫn không nỡ bóc trần chút sĩ diện cuối cùng của anh.

“Chị em không rủ tôi, tôi cũng đâu thể mặt dày tới xin ăn.” – Anh ta nhún vai bất lực.

“Thế tôi cũng đâu rủ anh, sao anh lại tới?”

“Ý là muốn đuổi tôi về à?”

Anh ta giả bộ đứng dậy rời đi, tôi vội giữ lại.

Chỉ là giờ đã khuya, cũng không còn chuyến tàu nào về nữa.

Lý Khiết định ra ngoài tìm khách sạn ngủ qua đêm.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy tuyết rơi không nhỏ, chắc đường cũng trơn trượt.

“Ở lại nhà tôi đi, ngủ phòng bố tôi, ông ấy không có ở đây.” – Tôi mở lời giữ anh lại.

Anh lập tức thay đổi sắc mặt, vui đến mức bật khỏi ghế sofa:
“Biết điều đấy!”

Nửa đêm, tôi nằm trên giường lướt điện thoại, chẳng may lại nhìn thấy bài đăng chúc mừng sinh nhật của Trình Tranh.

Chín bức ảnh ghép trong một bài đăng: có cô ấy, có hội bạn thân của cô ấy, có mẹ tôi, có chồng sau của mẹ…

Và có cả Lăng Thuỵ Trì.

Tôi giật mình bật dậy, cứ phóng to rồi thu nhỏ bức hình ở giữa xem đi xem lại rất lâu.

Trình Tranh khoác tay Lăng Thuỵ Trì, hai người đứng trước bánh kem chụp ảnh, nụ cười rạng rỡ khiến người ta ghen tỵ.

Dòng trạng thái đi kèm là: “Sinh nhật vui nhất bên người quan trọng nhất.”

Không công khai, nhưng còn hơn cả công khai.

Cuối cùng…
Trình Tranh vẫn là người ở bên nam thần của tôi.

17

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Gọi là thất tình cũng không đúng, vì mối tình này còn chưa bắt đầu, chỉ có thể xem là… một mối tương tư kết thúc.

Buồn thì cũng không hẳn, chỉ là cảm giác hụt hẫng khi cố gắng theo đuổi mà chẳng được gì.

Tôi đang định mở video lên xem cho quên đời thì đúng lúc nhận được tin nhắn của Lý Khiết:

“Ngủ chưa?”

Tôi suy nghĩ một lát rồi nhắn lại:
“Chưa.”

“Ra ngồi với tôi một lát nhé?”

“Được.”

Ra ngoài phòng khách, thấy Lý Khiết đang ngồi một mình trên sofa, tôi mới chợt nhớ — hình như không chỉ mình tôi thất tình.

“Tôi đoán anh cũng thấy rồi đúng không?” – Tôi dè dặt hỏi.

“Thấy gì?” – Mặt anh chẳng giống đang biết chuyện.

Tôi bối rối, sợ nói ra lại làm anh tổn thương, nhưng giấu thì thấy áy náy. Đành chọn cách nói nửa vời:
“Nếu, tôi nói nếu thôi nhé… nếu chị tôi đang quen người khác rồi, anh đừng buồn.”

Lý Khiết lập tức nhíu mày, hỏi ngược lại:
“Em biết chị em đang yêu đương à?”

Tôi: “???”