tôi đã bị nhấn chìm trong một cơn bão số chưa từng có.

Máy tính của tôi bất ngờ hiện màn hình xanh, ổ cứng phát ra tiếng “rắc rắc” chói tai, rồi tắt lịm hoàn toàn.

Điện thoại của tôi cũng trở nên mất kiểm soát, các ứng dụng liên tục tự mở rồi tự tắt, ảnh trong thư viện bị xóa hàng loạt.

Ngay sau đó, toàn bộ tài khoản mạng xã hội của tôi — WeChat, Weibo, QQ — bị hack cùng lúc.

Những tài khoản đó bắt đầu tung ra hàng loạt thông tin giả mạo, dơ bẩn đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Có cả “đoạn chat” tôi đòi tiền đàn ông.

Có “ảnh chụp giao dịch” tôi bán thuốc hóa học trong phòng thí nghiệm.

Thậm chí còn có vài bức ảnh riêng tư của tôi bị AI ghép mặt, lan truyền khắp nơi.

Chỉ trong chớp mắt, tôi từ một “nạn nhân bị oan” trở thành một “gái hư sống buông thả, đạo đức bại hoại”.

Đợt bạo lực mạng mới, gấp mười lần lần trước, ập đến như sóng thần.

“Biết ngay con này không sạch sẽ gì mà! Bán thân kiếm tiền là chuẩn rồi!”

“Buồn nôn quá! Còn buôn bán hóa chất nguy hiểm, phải bắt bỏ tù!”

“Ghép AI á? Đừng đùa, không có lửa sao có khói?”

Nhìn những lời chửi rủa ác độc, những bằng chứng giả mạo được dàn dựng tinh vi, máu trong người tôi như đông cứng lại.

Đây không còn là một vụ bạo lực mạng đơn thuần nữa.

Mà là một cuộc tấn công kỹ thuật có chủ đích, một cuộc hủy diệt nhân cách có kế hoạch.

Khi tôi vẫn còn chưa biết làm gì, điện thoại Cố Ngôn gọi đến.

“Đừng chạm vào bất kỳ thiết bị điện tử nào! Ngắt nguồn, rút dây mạng ngay! Tôi tới liền!”

Lần đầu tiên, giọng anh mang theo sự khẩn trương.

Hai mươi phút sau, Cố Ngôn đeo ba lô nặng trịch, xuất hiện trước ký túc xá của tôi.

Không nói lời thừa, chúng tôi lao thẳng đến phòng máy trung tâm của khoa Công nghệ Thông tin.

Đêm khuya, trong phòng máy lạnh buốt, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ vù vù không dứt.

Cố Ngôn lôi từ ba lô ra một chiếc laptop đen tuyền trông cực kỳ “chiến”, cắm thẳng vào đường truyền chính của máy chủ.

Ngón tay anh thon dài, xương khớp rõ ràng, bay trên bàn phím thành từng chuỗi tàn ảnh.

Trên màn hình, vô số dòng mã xanh lá lướt qua như một cơn lốc — một cuộc chiến không khói súng chính thức bắt đầu.

“Là nhóm ‘Kẻ Xóa Sổ’.”

Sắc mặt Cố Ngôn trầm hẳn xuống.

“Một nhóm hacker nổi tiếng trong giới. Chuyên nhận xử lý các ‘việc bẩn’ cho tập đoàn lớn: xóa dấu vết, tạo dư luận giả, đổ tội, dựng chứng cứ — không gì là không làm.”

“Lục Triết lần này chơi lớn thật.”

Tôi đứng sau lưng anh, nhìn những dòng mã mà tôi chẳng hiểu nổi, lần đầu cảm thấy bất lực đến vậy.

Trong lĩnh vực của mình, tôi là nữ vương.

Nhưng ở nơi xa lạ này — chiến trường số — tôi chẳng khác gì một đứa trẻ không biết cầm dao.

“Họ không chỉ muốn bôi nhọ em.” Cố Ngôn vừa gõ vừa nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. “Họ còn đang xâm nhập máy chủ trường. Mục tiêu là xóa tất cả dữ liệu thật bất lợi cho em — bảng điểm gốc, camera hậu trường, và thay thế bằng chứng giả.”

“Một khi họ thành công, kể cả cảnh sát có vào cuộc, họ cũng chỉ nhìn thấy một bản ‘Tô Vãn đạo đức kém, gian lận điểm số’.”

“Lúc ấy, em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.”

Lòng bàn tay tôi ướt sũng mồ hôi lạnh.

Đây không chỉ là muốn phá hoại danh tiếng — mà là xóa sổ con người tôi từ gốc.

Quá độc ác.

“Có ngăn được họ không?” Tôi hỏi, cổ họng khô khốc.

“Họ trong tối, ta ngoài sáng, rất khó.” Cố Ngôn lắc đầu, nhưng ánh mắt không hề dao động. “Nhưng không phải là không thể.”

Anh nhanh chóng thiết lập nhiều lớp tường lửa.

Rồi bất ngờ làm một việc khiến tôi kinh ngạc.

Anh… cố ý để lại một lỗ hổng nhỏ, nguỵ trang thành lỗi hệ thống.

“Cái đó là…?”

“Bẫy mật.” Cố Ngôn khẽ cười, lạnh lùng như kẻ săn mồi. “Không chặn được, thì mở cửa đón khách. Dẫn rắn vào hang.”

Anh tạo một không gian ảo mô phỏng dữ liệu lõi, dụ bọn hacker đi sâu vào.

Từng giây trôi qua chậm chạp.

Không khí trong phòng máy căng như dây đàn.

Bỗng, một thông báo đỏ bật lên trên màn hình.

“Dính câu rồi.”

Đúng như dự đoán, bên kia tấn công thẳng qua “lỗ hổng” đó.

Trận chiến chính thức nổ ra.

Tốc độ gõ của Cố Ngôn nhanh như bay, vừa đỡ những đợt công kích như sóng thần, vừa truy vết IP của đối phương.

Đối thủ quả nhiên là cao thủ, IP nhảy loạn khắp thế giới như một bóng ma không thể nắm bắt.

“Không được. Giao thức mã hóa của họ quá phức tạp. Truy tới nửa chừng là đứt.”

Mồ hôi nhỏ từ trán Cố Ngôn xuống bàn phím.

Tôi nhìn những luồng dữ liệu phức tạp trên màn hình, trong đầu lóe lên một tia sáng.

“Cố Ngôn.”

Tôi nói: “Trong hóa học, không có hợp chất nào hoàn hảo tuyệt đối — dù là sản phẩm tinh khiết nhất, ở cấp độ vi mô đều có tạp chất hoặc khiếm khuyết cấu trúc. Đó thường là điểm năng lượng bất thường nhất trong phản ứng.”

“Dữ liệu của các anh… có khi cũng có ‘tạp chất’ chăng? Một gói dữ liệu nào đó, không đúng quy luật?”

Lời tôi như sấm chớp đánh vào não Cố Ngôn.

Mắt anh sáng rực!

“Đúng! Entropy dữ liệu!”

“Bất kỳ thuật toán mã hóa nào cũng có entropy đặc trưng. Để che giấu, họ sẽ thêm vào nhiều dữ liệu rác, nhưng những gói rác này, entropy sẽ chệch nhẹ so với dữ liệu thật!”

Ngay lập tức, anh thay đổi chiến thuật.