Tát tôi một cái, mắng tôi độc ác vô tình?
Hay bóp cổ tôi, hỏi vì sao lại đối xử với anh như vậy?
Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng bị đánh một trận.
Vì tôi nợ anh.
Anh dừng lại trước mặt tôi, thân hình cao lớn hoàn toàn bao phủ tôi trong bóng râm.
Chúng tôi đứng rất gần.
Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi quen thuộc ấy trên người anh — mùi thuốc khử trùng nhè nhẹ hòa lẫn mùi xà phòng mát lạnh.
Là mùi hương từng rất quen thuộc với tôi.
Anh không nói gì, chỉ đưa tay ra, đầu ngón tay chậm rãi, nhẹ nhàng… chạm vào má tôi.
Đầu ngón tay anh lạnh buốt, khẽ run lên.
Như đang kiểm chứng — người trước mắt là thật, hay chỉ là ảo ảnh.
Tôi cứng đờ cả người, nước mắt không kìm được mà tuôn trào.
“Chu Vũ Tề…” Tôi lên tiếng, giọng khàn đến mức chẳng giống mình nữa.
Anh như bị điện giật, lập tức rụt tay lại.
Đôi mắt sâu thẳm ấy lập tức dậy sóng.
“Tô Niệm.”
Anh gọi tên tôi, mỗi chữ như rít qua kẽ răng, mang theo mùi máu tươi.
“Em còn sống.”
Không phải câu hỏi.
Mà là khẳng định — một sự thật mà anh mất ba năm để buộc mình chấp nhận, nhưng hôm nay lại bị chính tôi phá tan.
“Con mẹ nó, em còn sống thật!”
Anh bỗng hét lên, đấm mạnh một cú vào bàn thí nghiệm bên cạnh.
“Rầm!!!”
Tiếng vang chấn động, làm tôi giật mình run bắn.
Bình lọ trong phòng rung lên leng keng.
“Tại sao?”
Mắt anh đỏ ngầu, nhìn tôi chằm chằm như con thú bị dồn vào đường cùng.
“Tại sao em lại làm như vậy?”
“Giả chết? Tô Niệm, cái chiêu tàn độc như vậy mà em cũng nghĩ ra được à?”
“Em có biết không? Anh tưởng em chết rồi! Anh thật sự tưởng em đã chết!”
“Anh đi nhận xác em — cái xác bị cháy đến mức không còn nhận ra được nữa! Anh ôm cái hũ tro cốt đó mà cảm thấy cả thế giới sụp đổ!”
“Ba năm nay, anh chưa từng có một giấc ngủ yên! Hễ nhắm mắt là thấy em bị xe đâm! Ngày nào anh cũng nghĩ — em sợ đau như vậy, lúc đó chắc chắn rất đau!”
“Anh đốt tiền cho em, viết thư cho em! Tự nói với bản thân — em chỉ sang một thế giới khác. Rằng anh phải sống thật tốt, để sau này được gặp lại em!”
“Vậy mà?”
Anh bật cười chua chát, trong tiếng cười là bi thương đến tuyệt vọng.
“Kết quả là em sống tốt lắm.”
“Đổi tên, đổi thân phận, rồi còn thi đậu nghiên cứu sinh trường T.”
“Tô Niệm, em coi anh là gì?”
“Một thằng ngu? Một món đồ chơi thích thì dùng, chán thì vứt à?”
Mỗi câu anh nói ra, như những lưỡi dao tẩm độc, đâm sâu vào tim tôi.
Tôi đau đến nghẹt thở.
Nước mắt tôi tuôn như mưa, mờ hết tầm nhìn.
“Xin lỗi…”
Ngoài ba từ đó, tôi không biết còn có thể nói gì.
Bất kỳ lời giải thích nào lúc này… cũng đều vô nghĩa.
“Xin lỗi?”
Anh như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian.
“Một câu xin lỗi của em, muốn xóa sạch ba năm anh sống trong địa ngục à?”
“Em có biết không? Đã có lúc anh muốn chết! Muốn đi theo em!”
“Nếu không nhờ ba mẹ anh kéo lại… thì giờ này em thấy được cái gì? Bia mộ của anh đấy!”
Tim tôi như bị ai đó bóp chặt, đau đến co rút.
Tôi chưa bao giờ biết — quyết định đầy tính tự cho là đúng của mình, suýt chút nữa hủy hoại cả cuộc đời anh.
Tôi tưởng mình đang giúp anh có một tương lai sáng lạn.
Hóa ra, lại chính là kẻ đẩy anh vào vực thẳm.
“Chu Vũ Tề, em…”
Tôi muốn giải thích. Muốn nói rằng — không phải em không yêu anh, mà là yêu đến mức cam lòng từ bỏ.
Nhưng anh không cho tôi cơ hội.
Anh bất ngờ tiến lên, hai tay siết chặt vai tôi, lực mạnh đến mức như muốn nghiền nát xương tôi.
“Tô Niệm, nhìn anh.”
Anh ép tôi ngẩng đầu, buộc tôi đối mặt với ánh mắt anh.
Đôi mắt ấy đỏ au, phủ đầy tơ máu. Trong đó là lửa giận đủ thiêu rụi tôi.
“Em nói đi. Ba năm qua…”
“Em có từng nghĩ đến anh?”
“Dù chỉ một lần.”
“Có không?”
5
Tôi hé môi, nhưng không thể thốt ra một lời nào.
Có từng nghĩ đến anh không ư?
Sao có thể là không?
Mỗi đêm dài mất ngủ, mỗi buổi sáng gặm bánh mì khô để ôn bài, mỗi hoàng hôn kiệt sức trong thư viện.
Gương mặt anh, nụ cười anh, từng câu anh nói — tất cả như một thước phim, không ngừng phát lại trong đầu tôi.
Chính là anh, đã chống đỡ tôi đi qua quãng thời gian khó khăn và đen tối nhất ấy.
Nhưng tôi không nói ra được.
Dưới ánh mắt ngập tràn hận ý của anh, tôi không thể nói nổi chữ “có”.
Sự im lặng của tôi, trong mắt anh, chính là sự thừa nhận.
Ánh sáng cuối cùng trong mắt anh… tắt ngấm.
Anh buông tôi ra, lảo đảo lùi về sau hai bước, trên mặt hiện lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Anh hiểu rồi.”
“Tô Niệm, em thật độc ác.”
“Là anh tự ngu, là anh tự đa tình.”
Anh quay lưng về phía tôi, bờ vai khẽ run rẩy.
“Em đi đi.”
Giọng anh lạnh như băng.
“Từ nay về sau, anh không muốn gặp lại em nữa.”
“Cứ coi như anh… chưa từng quen biết em.”
“Cứ coi như Chu Vũ Tề, ba năm trước, đã chết cùng em rồi.”

