“Bao gồm cả bài luận văn từng bị chê là ngụy biện kia.”
“Thưa ngài, ngài định…?”
“Tôi sẽ tự đi.”
Lục Uyên cúp máy.
Anh biết, với những người như “Người đưa đò”, không một thuyết khách hay khối tài sản nào có thể lay chuyển được.
Thứ duy nhất có thể đối thoại với hắn, là những tư tưởng cùng đẳng cấp.
Vài phút sau, một tập tin mã hóa được gửi đến điện thoại anh.
Anh mở ra.
Tên thật của “Người đưa đò” là Lâm Chu.
Một cái tên rất đỗi bình thường.
Ảnh trong hồ sơ là từ năm năm trước.
Một thanh niên gầy gò, đeo kính gọng đen, trong ánh mắt có sự mệt mỏi và cố chấp không phù hợp với tuổi tác.
Lý lịch đơn giản đến đáng kinh ngạc.
Mười lăm tuổi đỗ vào MIT.
Mười tám tuổi lấy bằng tiến sĩ.
Hai mươi tuổi trở thành phó giáo sư trẻ nhất của học viện.
Hai mươi hai tuổi, sau khi công bố bài luận văn gây chấn động kia, liền bặt vô âm tín.
Hắn giống như một sao băng, rạch ngang bầu trời đêm bằng ánh sáng rực rỡ, rồi hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Sự chú ý của Lục Uyên dồn vào bài luận văn đó.
Tiêu đề bài luận rất dài, đầy những ký hiệu toán học phức tạp:
“Về tính hỗn loạn nội sinh và sự gia tăng entropy không thể đảo ngược của mạng nơ-ron hồi quy khi xử lý dữ liệu chuỗi thời gian phi tuyến.”
Lục Uyên không phải chuyên gia trong lĩnh vực này, nhưng anh hiểu được tư tưởng cốt lõi của bài viết.
Lâm Chu cho rằng, học sâu – thứ từng được tôn vinh là tương lai của trí tuệ nhân tạo – về bản chất là một chiếc hộp đen ngày càng phức tạp.
Con người liên tục nạp dữ liệu vào, để nó tự tìm ra quy luật.
Nhưng không ai thực sự biết, bên trong chiếc hộp đen ấy đang xảy ra điều gì.
Thông qua suy luận toán học chặt chẽ, Lâm Chu đã chứng minh rằng:
khi xử lý những vấn đề đủ phức tạp, chiếc hộp đen này sẽ không thể tránh khỏi việc sinh ra một dạng “hỗn loạn logic.”
Sự hỗn loạn ấy khiến kết quả phán đoán của AI, sau một điểm tới hạn nào đó, trở nên hoàn toàn không thể dự đoán, thậm chí mâu thuẫn với logic cơ bản.
Nó sẽ “phát điên.”
Và quá trình phát điên ấy là không thể đảo ngược.
Vào thời điểm đó, đây chẳng khác nào lay chuyển tận gốc rễ của toàn bộ ngành AI.
Vì thế, hắn bị cả giới học thuật đồng loạt công kích.
Bị mắng là kẻ điên, kẻ lừa đảo, tên hề thích gây chú ý.
Lục Uyên đọc xong toàn bộ bài luận.
Anh khóa điện thoại, thở ra một hơi thật dài.
Anh biết, Lâm Chu đã đúng.
Bởi vì chỉ năm ngoái, trong một phòng thí nghiệm AI hàng đầu dưới trướng anh,
một siêu AI tiêu tốn hàng chục tỷ đô la, dùng cho dự đoán mô hình tài chính, đã đột ngột “phát điên”.
Nó bắt đầu xuất ra hàng loạt chỉ thị vô nghĩa, thậm chí tự mâu thuẫn, suýt nữa gây ra một thảm họa tài chính quy mô nhỏ.
Dự án buộc phải khẩn cấp niêm phong.
Không ai giải thích được nguyên nhân.
Cho đến hôm nay, khi anh nhìn thấy bài luận văn năm năm trước của Lâm Chu.
Lâm Chu không phải đang dự đoán tương lai.
Hắn chỉ đang trình bày một sự thật mà thời đại đó chưa đủ khả năng hiểu.
Người này là một thiên tài, bị thời đại hiểu lầm và chôn vùi.
Ánh mắt Lục Uyên trở nên sắc bén tột độ.
Anh gọi cho Trần Mặc.
“Kích hoạt hệ thống ‘Thiên Nhãn’.”
“Tôi muốn trong vòng hai mươi bốn giờ, biết vị trí chính xác của Lâm Chu trên Trái Đất.”
Ở đầu dây bên kia, Trần Mặc im lặng trong chốc lát.
Hệ thống “Thiên Nhãn” là lá bài tẩy bí mật và mạnh nhất trong tay Lục Uyên.
Đó là một mạng lưới giám sát toàn cầu, gồm ba vệ tinh quỹ đạo thấp và một cụm siêu máy tính toàn cầu.
Nó hiếm khi được sử dụng; mỗi lần kích hoạt đều báo hiệu một sự kiện long trời lở đất.
“Rõ, thưa ngài.” Trần Mặc không hỏi thêm.
Hai mươi tiếng sau.
Máy bay riêng của Lục Uyên hạ cánh xuống một thị trấn nhỏ ở tây nam nước Đức, tên là Triberg.
Đây là vùng lõi của Rừng Đen.
Nổi tiếng với đồng hồ cúc cu và thác nước.
Thị trấn yên tĩnh và cổ kính, thời gian dường như chậm lại nơi đây.
Lâm Chu đang ở đây.
Hệ thống “Thiên Nhãn”, thông qua việc phân tích dữ liệu điện năng và lưu lượng mạng toàn cầu, phát hiện ra một điểm bất thường.
Tại một địa chỉ trong thị trấn này, lượng điện tiêu thụ hàng tháng tương đương một nhà máy nhỏ.
Nhưng lưu lượng dữ liệu mạng tạo ra lại gần như bằng không.
Đó là một mô hình cực kỳ bất thường.
Chỉ có một khả năng.
Có ai đó đang tiến hành tính toán quy mô lớn, nhưng hoàn toàn cách ly vật lý với thế giới bên ngoài.
Lục Uyên bước vào một cửa hàng đồng hồ cổ.
Bên trong treo đầy những chiếc đồng hồ cúc cu đủ kiểu, tiếng bánh răng chuyển động vang lên lanh canh, dễ nghe.
Một ông thợ đồng hồ tóc bạc, đang ngồi bên bàn làm việc, tập trung mài giũa một linh kiện nhỏ.
Lục Uyên không làm phiền ông.
Anh đứng lặng lẽ quan sát.
Cho đến khi ông lão ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh.
Trong đôi mắt đục mờ của ông, lóe lên một tia kinh ngạc rất khó nhận ra.
“Anh tìm ai?”
Giọng ông vì lâu ngày không nói chuyện nên hơi khàn.
Lục Uyên nhìn ông.
Người đàn ông già nua trước mắt, dù đã nhiều tuổi, nhưng sâu trong đôi mắt vẫn còn ánh lên sự cứng cỏi của chàng trai trẻ trong bức ảnh năm nào.

