Đúng vậy – xâm nhập.

Anh ta tưởng rằng chỉ đơn thuần cung cấp cho tôi một cửa sổ để xem bản đồ đầu tư.

Nhưng anh ta không biết – với tôi – bất kỳ thiết bị điện tử nào cũng là một cánh cửa.

Một cánh cửa dẫn vào thế giới phía sau anh ta.

Quá trình này khó hơn tôi tưởng rất nhiều.

Hệ thống bảo mật của chiếc máy tính bảng đó là loại tiên tiến nhất tôi từng thấy.

Không giống bất kỳ hệ thống thương mại hay quân sự nào có trên thị trường.

Nó giống như một thực thể sống – có khả năng học hỏi và tự phòng vệ linh hoạt.

Mỗi lần tôi phá được một tầng tường lửa, nó lập tức sinh ra ba lớp chắn mới – hoàn toàn khác biệt về mặt logic.

Điều đó kích thích tôi hơn bao giờ hết.

Tôi cảm giác như không phải đang đối đầu với một đoạn mã, mà là đang so tài với một lập trình viên ẩn danh ở đẳng cấp cao nhất, trong một ván cờ thầm lặng của thế giới ảo.

Đối thủ này – điềm tĩnh, chặt chẽ, và có một sự tao nhã như nghệ sĩ.

Những chiếc bẫy anh ta giăng ra – liên hoàn, tinh xảo đến mức hoàn mỹ.

Tôi mất ba tiếng đồng hồ – mới tìm thấy một lỗ hổng nhỏ xíu.

Nó nằm trong một giao thức giao tiếp điều khiển vật lý ở tầng thấp nhất – một lỗi dư thừa thời gian đánh dấu – nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.

Tôi như một thợ săn kiên nhẫn, nắm lấy sợi chỉ đó và bắt đầu lần theo.

4 giờ sáng.

Tôi cuối cùng cũng chiếm được quyền truy cập cao nhất của thiết bị.

Tôi không xem trộm bí mật thương mại, cũng không lục tìm dữ liệu đầu tư.

Tôi chỉ làm một việc duy nhất:

Tôi tìm kiếm chữ ký nguồn của hệ thống bảo mật này.

Tôi muốn biết – kẻ đối đầu với tôi là ai.

Khi dòng chữ ký hiện ra trên màn hình, hơi thở tôi khựng lại một giây.

Đó là một dòng chú thích đơn giản:

// Authored by L.

L.

Lục Uyên.

Hệ thống phòng thủ như một tác phẩm nghệ thuật này – lại chính là do anh ta tự tay viết ra.

Người đàn ông này – không chỉ sở hữu một đế chế tài chính khổng lồ.

Anh ta chính là một chuyên gia kỹ thuật đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Tôi nhìn màn hình rất lâu – không nói gì.

Sợi nghi ngờ cuối cùng trong lòng tôi – tan biến.

Anh ta không chỉ đầu tư vào công nghệ.

Anh ta là một phần của công nghệ.

Anh ta không đi tìm vũ khí.

Anh ta đang đi tìm – một đồng loại, có thể sát cánh cùng mình chiến đấu.

Cùng lúc đó.

Ở đầu bên kia của địa cầu – một phòng chỉ huy nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời.

Ánh đèn rực sáng.

Hàng chục nhà phân tích dữ liệu và chuyên gia tình báo hàng đầu đang làm việc căng thẳng.

Trên màn hình ba chiều khổng lồ, vô số dòng dữ liệu trôi qua như thác lũ.

Trợ lý đắc lực của Lục Uyên – Trần Mặc – đang đứng trước màn hình.

Vẻ mặt vô cảm – ánh mắt lạnh như băng.

“Loại bỏ toàn bộ các CTO và kiến trúc sư trưởng đang làm việc cho các công ty thuộc Fortune 500.”

“Họ đã bị đóng khung bởi mô hình kinh doanh.”

“Loại bỏ toàn bộ giáo sư có học vị suốt đời ở các đại học hàng đầu.”

“Họ quá lý thuyết, xa rời thực tế.”

“Loại bỏ toàn bộ hacker có tiền thưởng công khai trên dark web.”

“Họ là kẻ phá hoại – không phải kẻ kiến tạo.”

Chỉ thị của Trần Mặc – nhanh chóng và rõ ràng.

Trên màn hình – từng gương mặt được coi là thiên tài kỹ thuật – lần lượt bị làm mờ đi.

“Ông chủ cần tìm – không phải người giải bài toán.”

“Mà là người hiểu – tại sao bài toán lại tồn tại.”

“Ông ấy muốn tìm một triết gia. Một kẻ điên. Một bóng ma.”

Ngón tay anh ta lướt qua không trung.

Luồng dữ liệu bắt đầu tái cấu trúc.

Logic tìm kiếm không còn dựa vào lý lịch, giải thưởng, hay kinh nghiệm dự án.

Mà dựa trên những nhãn dán trừu tượng và tầng sâu hơn.

“Từ khóa: bỏ học, mất tích, lý thuyết bị phủ nhận, dự án bị dừng, tính cách phản xã hội, khuynh hướng không hợp tác.”

Dữ liệu bắt đầu được lọc theo một cách hoàn toàn mới.

Cuối cùng – chỉ còn lại ba hồ sơ mờ nhạt trên màn hình.

Không có ảnh chụp.

Không có địa chỉ cụ thể.

Chỉ có một mật danh, và vài mẩu ghi chép rời rạc, như những truyền thuyết đô thị.

Ánh mắt của Trần Mặc dừng lại ở một mật danh trong số đó.

“Người đưa đò.”

“Định vị hắn.” Trần Mặc ra lệnh.

“Thưa ngài, chúng tôi… không tìm được hắn.”

Một nhà phân tích trả lời, trong giọng nói mang theo sự thất vọng.

“Dấu vết cuối cùng hắn để lại trên không gian mạng là năm năm trước.”

“Hắn dùng một bài luận văn để chứng minh rằng thuật toán học sâu AI chủ đạo lúc bấy giờ tồn tại một điểm kỳ dị logic chí mạng.”

“Bài luận văn đó bị toàn bộ giới học thuật bác bỏ, coi là ngụy biện.”

“Sau đó, hắn biến mất.”

“Hắn hủy tất cả tài khoản, xóa sạch mọi dữ liệu, như thể bốc hơi khỏi nhân gian.”

Trần Mặc trầm mặc.

Anh ta biết, đây rất có thể chính là người mà ông chủ muốn tìm.

Anh cầm điện thoại mã hóa, gọi cho Lục Uyên.

“Thưa ngài, đã tìm được một ứng viên khả dĩ.”

“Nhưng chúng tôi đã mất tọa độ của hắn.”

“Hắn đã tự mình… xóa khỏi thế giới này.”

11

Khi Lục Uyên nhận được cuộc gọi của Trần Mặc, anh đang đứng bên bờ hồ Zurich.

Trời vừa hửng sáng.

Trên mặt hồ bốc lên một lớp sương mỏng, như tấm voan nhẹ của thiếu nữ.

Nghe xong báo cáo của Trần Mặc, anh không hề tỏ ra ngạc nhiên.

“Gửi cho tôi toàn bộ tài liệu về ‘Người đưa đò’.”

Giọng anh bình thản không gợn sóng.