Tôi cầm lấy máy – kim loại lạnh lẽo, cứng rắn.

Tôi nhập ngày sinh của mình.

Màn hình sáng lên – trước mắt tôi là một bản đồ đầu tư công nghệ khổng lồ.

Từng dự án trong đó – chỉ cần lấy ra một cái – cũng đủ khiến giới phân tích Wall Street phát cuồng.

Nhiều cái còn hoàn toàn chưa từng nghe tới – đang ở giai đoạn tuyệt mật nhất của nghiên cứu công nghệ tiên phong.

Chúng nhìn thì rời rạc, trải khắp các quốc gia.

Nhưng trong đầu tôi, chúng như những mảnh ghép – lập tức khớp lại.

Tôi nhìn thấy một hệ sinh thái hoàn chỉnh – từ phần cứng đến phần mềm, từ nền tảng đến ứng dụng.

Lục Uyên đang chơi một ván cờ rất lớn.

Và giờ đây – anh ta mời tôi làm người cầm quân quan trọng nhất – người kết nối tất cả và truyền linh hồn cho nó.

Tôi lặng thinh.

Cảm xúc trong tôi lúc đó – không thể dùng lời diễn tả.

Rất lâu sau, tôi ngẩng đầu lên, tắt máy và trả lại anh ta.

“Bản đồ của anh… còn thiếu một thứ.”

Giọng tôi nhẹ, nhưng rõ ràng.

“Thiếu một hệ thống thần kinh trung ương tuyệt đối an toàn, có thể chứa đựng và trao đổi mọi dữ liệu.”

“Một mạng lưới thông tin thế hệ mới, độc lập hoàn toàn, không bị kiểm soát bởi bất kỳ đế chế internet hiện tại nào.”

Đôi mắt của Lục Uyên lập tức sáng lên.

Anh ta biết – tôi không chỉ nhìn ra được toàn bộ bố cục, mà còn thấy được điểm thiếu sót sâu thẳm nhất trong tham vọng của anh ta.

“Xem ra, chúng ta rất đồng điệu.” – anh ta nói.

“Vậy – câu trả lời của cô?”

Tôi nhìn anh ta, rồi chậm rãi lắc đầu.

Khuôn mặt Lục Uyên lần đầu tiên lộ ra vẻ bất ngờ.

“Hiện tại mà nói về hợp tác – còn quá sớm.”

Tôi đứng dậy, nhìn xuống anh ta từ trên cao.

“Giống như anh nói – niềm tin cần chứng minh bằng hành động.”

“Anh vừa cho tôi thấy vốn của mình – giờ đến lượt tôi làm một cuộc ‘thẩm định kỹ thuật’ với anh.”

Tôi lấy ra từ túi xách một cây bút và một tờ khăn giấy.

Tôi nhanh chóng viết lên đó một chuỗi công thức thuật toán phức tạp – kèm theo một đường link.

“Đây là vấn đề kỹ thuật cuối cùng và quan trọng nhất của bộ khung mã nguồn mở ba năm trước.”

“Một nghịch lý trong việc ứng dụng ‘chứng minh không kiến thức’ (zero-knowledge proof) trong môi trường mạng động.”

“Cả thế giới này, không quá 5 người hiểu được nó.”

“Và đến giờ – chưa ai giải được.”

Tôi đẩy tờ khăn giấy về phía anh ta.

“Tôi không yêu cầu anh giải nó.”

“Tôi muốn anh – trong vòng bảy ngày – tìm được người có khả năng giải nó nhất.”

“Bất kể anh ta ở đâu, là ai, có chịu hay không chịu –”

“Anh hãy đưa người đó đến trước mặt tôi.”

“Nếu anh làm được – thì trò chơi của chúng ta có thể bắt đầu.”

Nói xong, tôi không nhìn gương mặt Lục Uyên nữa.

Tôi xoay người, rời khỏi câu lạc bộ.

Gió đêm thổi đến – mang theo một cảm giác phấn khích chưa từng có.

Tôi không chỉ đang thử thách thực lực của Lục Uyên.

Tôi đang – thông qua anh ta – gửi đến thế giới này một chiến thư đầu tiên.

Từ Zurich.

Từ nghịch lý này.

Tôi – Thẩm Niệm – sẽ không còn là một kẻ báo thù.

Tôi sẽ trở thành một – người kiến tạo.

Một người kiến tạo của thế giới mới.

10

Tôi bước ra khỏi câu lạc bộ, lúc đó màn đêm ở Zurich đang bao phủ dày đặc.

Gió đêm mang theo hơi ẩm của hồ nước, thổi lướt qua mặt, khiến người ta tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Tôi không lập tức quay về khách sạn.

Tôi đi chậm rãi dọc theo bờ sông Limmat.

Con đường đá cổ xưa trải dài dưới chân, hai bên là những toà nhà đã yên giấc suốt hàng thế kỷ.

Lục Uyên.

Cái tên đó cứ lởn vởn trong đầu tôi.

Anh ta giống như một bóng ma, xuất hiện thầm lặng, nhưng lại mang theo sức mạnh chấn động đất trời.

Anh ta hiểu tôi như lòng bàn tay.

Còn tôi – không biết gì về anh ta cả.

Đây vốn là một ván bài đầy bất cân xứng.

Nhưng khoảnh khắc tôi đẩy tờ khăn giấy ghi nghịch lý ấy về phía anh ta, cục diện đã đảo chiều.

Tôi kéo ván bài ra khỏi địa hạt vốn là sở trường của anh ta – thế giới tư bản – và đưa nó vào nơi tôi duy nhất am hiểu, và tự tin.

Vùng đất hoang sơ của công nghệ.

Ở đó, tiền bạc và quyền lực đều trở nên vô dụng.

Thứ duy nhất có giá trị – là trí tuệ.

Tôi không giao cho anh ta một nhiệm vụ tuyển dụng đơn giản.

Tôi đưa cho anh ta một bản đồ kho báu, đồng thời cũng là một cái rây lọc.

Bản đồ ấy – chỉ về viên đá nền tảng quan trọng nhất trong vương quốc tương lai của tôi.

Và hành trình đi tìm nó – chính là bài kiểm tra tối hậu dành cho Lục Uyên.

Kiểm tra năng lực điều phối nguồn lực, phân tích thông tin – và quan trọng nhất – năng lực phán đoán con người.

Người mà anh ta tìm được – sẽ trực tiếp định nghĩa tầm vóc của anh ta.

Nếu anh ta đưa đến cho tôi một ngôi sao công nghệ ở Phố Wall, hay một nhà khoa học trưởng từ tập đoàn lớn ở Silicon Valley…

Vậy thì, mối hợp tác giữa chúng tôi kết thúc tại đây.

Vì điều đó chứng tỏ – anh ta vẫn đang dùng tiêu chuẩn thành công của thế giới cũ – để đánh giá một thế giới chưa từng có.

Anh ta không hiểu tôi, cũng không hiểu tương lai mà tôi muốn xây dựng.

Tôi trở về phòng suite của khách sạn.

Không bật đèn.

Tôi đứng trước ô cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố tài chính đang say ngủ.

Vô số của cải và bí mật, đang luân chuyển, tụ hội và lắng đọng ở nơi này.

Tôi mở chiếc máy tính mã hoá mà Klaus đã đưa.

Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh mờ chiếu lên gương mặt tôi.

Tôi không mở tài khoản tài chính của mình.

Tôi bắt đầu xâm nhập vào chiếc tablet mà Lục Uyên đưa cho tôi.