Người tiếp theo là Lưu Dương, lời khai của cậu ấy còn trực tiếp hơn: “Chú Lâm từng mua cho tôi một chiếc laptop trị giá sáu nghìn năm trăm tệ, nói là để phục vụ việc học. Nhưng theo tôi biết, bạn Lâm Hạo đến giờ vẫn chưa có máy tính riêng, phải lên phòng máy tính để làm bài.”
“Điều đó chứng minh được gì?” Luật sư phía ba tôi chất vấn.
“Chứng minh rằng chú Lâm có tiêu chuẩn hoàn toàn khác nhau giữa các đối tượng được tài trợ và con trai ruột của mình.” Lưu Dương nói, “đây không còn là từ thiện nữa, mà là… thiên vị.”
“Phản đối! Đây là phán đoán chủ quan!”
“Phản đối hợp lệ.” Thẩm phán nói, “nhân chứng, vui lòng chỉ trình bày sự thật.”
Phần chất vấn kéo dài hai tiếng. Cô tôi cũng được triệu tập làm chứng. Cô vừa khóc vừa kể về chuyện ba tôi đi vay tiền để tài trợ cho sinh viên.
“Nó đã nợ mười hai vạn rồi.” Cô lau nước mắt, “chúng tôi đã khuyên nó nhiều lần nhưng nó không nghe. Nó nói làm việc tốt sẽ có công đức. Nhưng con trai nó thì đang đói!”
Ba tôi ngồi đó, sắc mặt ngày càng trắng bệch.
Buổi trưa, phiên toà tạm nghỉ. Tôi và luật sư Chu đứng ở hành lang bàn bạc chiến lược biện hộ cho buổi chiều.
“Tình hình đang nghiêng về phía chúng ta.” Luật sư Chu nói, “chiều nay tôi sẽ nhấn mạnh vào vấn đề cân bằng giữa nghĩa vụ pháp lý và trách nhiệm đạo đức.”
Tôi gật đầu rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Khi bước ra, tôi thấy ba tôi đứng một mình ở cuối hành lang, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ.
Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn bước đến.
“Ba.”
Ông quay đầu lại, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ: “Bây giờ con hài lòng chưa? Để tất cả mọi người biết ba là người như thế nào?”
“Con không hề muốn để mọi người biết.” Tôi đáp, “là ba tự dẫn phóng viên đến tìm con, là ba đâm đơn kiện con. Mọi thứ, đều là do ba chọn.”
“Con là con trai của ba!” – ông hạ giọng nhưng đầy giận dữ – “Con không thể giữ chút thể diện cho ba sao?”
“Ba từng cho con thể diện chưa?” – tôi hỏi lại – “Lúc ba bắt con mang đôi giày rách đi học, để con không thể ngẩng đầu trước bạn bè, ba có nghĩ đến thể diện của con không?”
Ông há miệng định nói gì đó nhưng không thốt nên lời.
“Trước phiên xử chiều nay, ba vẫn có thể rút đơn kiện.” – tôi nói – “Chúng ta có thể giải quyết riêng.”
“Không đời nào.” – ông lắc đầu – “Ba không sai, tại sao phải rút đơn?”
“Vậy thì thôi.” – tôi quay người định rời đi.
“Lâm Hạo.” – ông gọi tôi lại – “Cho dù ba thua kiện, ba cũng sẽ không đưa cho con một xu nào.”
Tôi dừng lại, không quay đầu: “Con chưa từng muốn lấy tiền của ba. Con chỉ muốn ba thừa nhận, ba đã sai.”
“Ba không sai!”
“Vậy thì tốt.”
Tôi quay lại phòng xử án.
Phiên toà buổi chiều, hai bên luật sư tranh luận quyết liệt. Cuối cùng, thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ, sẽ tuyên án vào một ngày khác.
Khi rời khỏi toà, một nhóm phóng viên lập tức ùa đến. Luật sư Chu che chắn cho tôi, lạnh lùng nói: “Không tiện trả lời.”
Bên phía ba tôi cũng bị bao vây. Tôi nghe loáng thoáng có phóng viên hỏi: “Ông Lâm, con trai ông yêu cầu ông xin lỗi, ông có đồng ý không?”
“Tôi không sai!” – giọng ba tôi vang lên từ giữa đám đông – “Tôi làm từ thiện, tôi không sai!”
Tôi leo lên xe của luật sư Chu rời khỏi toà án.
Trên đường về, ông ấy nói: “Phán quyết sẽ có trong vòng hai tuần. Với tình hình hôm nay, khả năng thắng kiện của chúng ta rất cao.”
“Vâng.”
“Nhưng em nên chuẩn bị tâm lý.” – ông liếc nhìn tôi – “Dù thắng kiện, quan hệ giữa em và cha mình…”
“Đã kết thúc rồi.” – tôi đáp.
Về tới trường, tôi nhận được tin nhắn của Trần Tiểu Vũ: “Lâm Hạo, hôm nay mình nói có ổn không?”
“Rất tốt. Cảm ơn cậu.”
“Vậy… sau này vẫn có thể liên lạc chứ?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, nghĩ một lúc rồi trả lời: “Tuỳ cậu.”
Sau đó tôi tắt máy.
Tối hôm đó, tôi ngủ rất say.
Không mộng mị.
Mười ngày sau, bản án được tuyên.
Tôi thắng.
Toà xác định rằng, trong thời gian dài tài trợ cho nhiều sinh viên nghèo, cha tôi đã không
cung cấp sự hỗ trợ cần thiết và hợp lý cho đứa con trai đã trưởng thành của mình. Việc ông
công khai nhấn mạnh cái gọi là “giáo dục bằng khó khăn” trên truyền thông đã gây ảnh
hưởng thực tế đến cuộc sống và việc học của tôi. Những phát ngôn của tôi trên truyền
thông là đúng sự thật, không cấu thành hành vi xâm phạm danh dự.
Tòa bác bỏ toàn bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn Lâm Kiến Quốc.
Phí xử án do nguyên đơn chi trả.
Luật sư Chu đưa tôi bản sao bản án, vỗ nhẹ vai tôi: “Giờ có thể thở phào rồi.”
Tôi mở những trang giấy đó ra, nhìn hàng chữ cuối cùng, không cảm thấy phấn khích như tưởng tượng, chỉ thấy mệt mỏi.
“Cha cậu có thể kháng cáo.” – luật sư nhắc – “Nhưng khả năng phán quyết bị đảo ngược ở phiên phúc thẩm là rất thấp.”
“Tùy ông ấy.” – tôi nói.
Chiều hôm đó, tin tức về kết quả phiên tòa lan truyền nhanh chóng. Trong nhóm lớp, có người chuyển tiếp đường link bài báo, tiêu đề là: “Người cha từ thiện thua kiện, tòa xác nhận ông đã không thực hiện nghĩa vụ hợp lý với con trai.”

