“Các người đã đặt phòng chưa?”
“Đặt rồi, nhưng bọn tôi nhường phòng cho một gia đình khác rồi.”
“Sao lại thế?”
“Người lớn bị cảm, sợ lây cho trẻ con.” Lệ Đình Thâm giải thích đơn giản, “Nên tối nay tôi…”
Anh còn chưa nói xong, Dư Miêu Miêu đã xông vào:
“Cục cưng! Tối nay tớ ngủ phòng với cậu nha~”
Cô ấy cười cầu tài với Lệ Đình Thâm:
“Tổng giám đốc Lệ ơi, xin anh đó, tối nay mà em ngủ cùng Lục cẩu, chắc một sống một chết quá!”
9
Tôi cũng vội gật đầu đồng tình:
“Vậy là nghiêm trọng thật rồi.”
Lệ Đình Thâm nhìn tôi, lại nhìn Dư Miêu Miêu, sau đó đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Hai đứa tôi cùng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi tò mò hỏi:
“Bác sĩ Lục đâu?”
Dư Miêu Miêu vỗ ngực tự hào:
“Bị tớ đấm một phát bất tỉnh rồi.”
“Đợi anh ta tỉnh dậy, người bên cạnh sẽ biến thành Lệ Đình Thâm, ha ha ha.”
Tôi: “…”
Buổi tối, sau khi tắm xong, tôi định trò chuyện tâm sự với Dư Miêu Miêu, ai ngờ cô ấy đang cau mày, nhe răng cắn môi gõ chữ điên cuồng trên điện thoại.
Không cần nói cũng biết — người ở đầu bên kia là bác sĩ Lục.
Rảnh rỗi quá, tôi mở diễn đàn quen thuộc lên giết thời gian.
Chân Lông Gợi Cảm lại đăng bài mới.
“Mấy người toàn là quạ đen, nói trúng phóc — cô ấy thật sự đi chơi luôn rồi.”
Cư dân mạng:
“Thắp nến.”
“+10086 cây nến.”
Chân Lông Gợi Cảm:
“Hừ, đi chơi thì đi chơi, tôi chẳng để tâm đâu. Chỉ là tốt nhất đừng quá trớn, tôi cũng là người có địa vị đấy, mà nếu để cô ấy làm mất mặt tôi và gia tộc, cô ấy chết chắc.”
“Anh trai mất phòng thủ rồi, còn nói chuyện gia tộc nữa cơ.”
“Tò mò ghê, vợ anh làm gì mà khiến anh tức đến thế? Đừng nói là thật sự qua lại với đàn ông khác nhé?”
Chân Lông Gợi Cảm:
“Anh mới lăng nhăng, cả nhà anh lăng nhăng, học được vài từ mới mà lạm dụng hả? Còn dám bịa đặt làm nhục con gái, tôi kiện chết anh.”
“Thấy anh phản ứng dữ dội thế là biết trúng tim đen rồi. Phụ nữ thì ai cũng vậy cả, ăn trong nồi nhìn ngoài chén, phản bội mượt mà, anh cẩn thận kẻo mọc cả cánh đồng cỏ trên đầu mà không hay.”
“Anh tự thấy bẩn nên nhìn ai cũng bẩn. Bỏ cái thành kiến giới tính đi được không, đàn ông tự tin nửa mùa đáng khinh.”
Chân Lông Gợi Cảm:
“Cô ấy trước tiên là cô ấy, sau đó mới là vợ tôi. Tôi lấy tư cách gì mà ra lệnh bắt ép? Thế kỷ 21 rồi, anh còn sống ở thời phong kiến à?”
Tôi âm thầm nhấn like cho Chân Lông Gợi Cảm.
Sáng hôm sau, chúng tôi ăn sáng tại nhà hàng.
Tôi dè dặt nhìn Lệ Đình Thâm.
Khí chất u oán trên người anh như muốn tràn cả ra ngoài.
Cảm giác này giống hệt lần đi ngắm sao hôm đó.
Sắc mặt bác sĩ Lục cũng chẳng khá hơn, lúc này đang nhìn Dư Miêu Miêu đầy châm chọc:
“Nhát gan thật đấy, sợ tôi làm gì cô nên mới đánh lén.”
Dư Miêu Miêu vừa nhai bánh mì vừa đáp:
“Tôi thấy ai đó yếu như sên thì có, bị đấm cái đã xỉu. Bác sĩ Lục, anh già rồi hả? Có cần bồi bổ không?”
Dao nĩa trong tay bác sĩ Lục kêu két két trên đĩa:
“Cảm ơn đã quan tâm, tôi khỏe mạnh vô cùng.”
Dư Miêu Miêu ngạo mạn:
“Thế à? Tôi còn tưởng anh bị loãng xương cơ.”
Tôi cúi đầu ăn liền mấy miếng, nhưng vẫn cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng luôn dán chặt lên đầu tôi.
Sau bữa sáng, Dư Miêu Miêu biến mất.
Chắc lại đi yêu hận tình thù với bác sĩ Lục rồi.
Tôi đứng trên boong tàu, hứng gió biển.
Không biết từ lúc nào, Lệ Đình Thâm đã bước đến bên cạnh tôi:
“Cá voi lưng gù là loài một vợ một chồng, không bao giờ tìm bạn đời khác. Giống con người vậy, trung thành, trọn đời trọn kiếp.”
Anh ấy vốn là bách khoa toàn thư sống, cái gì cũng biết.
Nhưng mà… hôm nay làm gì có con cá voi nào lượn qua đâu?
Trên du thuyền có rất nhiều hoạt động giải trí.
Để tránh ở riêng với Lệ Đình Thâm, tôi chạy khắp nơi tìm trò chơi.
Kết quả, tôi đi đâu anh theo đến đó.
Tôi nhắc khéo:
“Không phải anh đi gặp đối tác sao?”
Lệ Đình Thâm mặt tỉnh bơ:
“Anh ấy bận.”
Đúng lúc đó, có một trò chơi nhỏ đang thiếu một cặp đôi.
Kết quả là tôi và Lệ Đình Thâm bị kéo lên sân khấu.
MC cười tít mắt:
“Cách chơi rất đơn giản, hai người đứng đối diện nhau, dùng trán chạm bóng bay, đẩy bóng đến đích mà không làm rơi là chiến thắng!”
Đối mặt chạm bóng? Có hơi… ngượng ngùng đấy nhỉ?
Tôi nhìn sang Lệ Đình Thâm.
Anh ấy chắc chắn sẽ không tham gia trò con nít như vậy đâu…

