“Cái gì?” Ta xông lên phía trước: “Thẩm Hoài An, chàng vừa nói gì? Chàng nói đứa con trong bụng Đại tẩu là của chàng?”
“Chẳng phải chàng nói thay đại ca chăm sóc Đại tẩu sao, đây chính là cách chàng chăm sóc đấy à? Ta ở kinh thành thay chàng chống đỡ phủ tướng quân, phụng dưỡng mẹ chồng, còn chàng thì sau lưng ta dan díu với người đàn bà khác? Lại còn mang thai? Chàng không thấy có lỗi với ta sao?”
Ta dồn hết sức lực, vung tay tát thẳng lên mặt hắn.
Cả oán hận kiếp trước, lẫn nỗi uất ức kiếp này, tất cả đều dồn vào cái tát ấy.
“Bốp” một tiếng, khóe miệng hắn lập tức rỉ máu.
Cố Thanh Uyển hét lên: “Giang Nhược, sao muội có thể đánh chàng ấy.”
Ta gắt gao nhìn nàng ta, lại vung một cái tát vào mặt nàng ta: “Ta không chỉ đánh hắn, mà còn phải đánh ngươi – tiện phụ, dan díu với em chồng, phản bội người chồng đã khuất của mình, thật đáng xấu hổ.”
“Chẳng trách vừa về kinh đã ngày nào cũng kêu bệnh cũ tái phát, bắt Thẩm Hoài An tối nào cũng ở lại viện của ngươi không về, nói là chăm sóc ngươi, xem ra là chăm tới tận giường rồi nhỉ.”
Lời ta vạch trần toàn bộ chuyện xấu của bọn họ, khiến cả đại điện lập tức xôn xao.
“Không thể nào, đúng là quá mất mặt.”
“Phiêu Kỵ tướng quân mà lại dan díu với Đại tẩu mình, huynh trưởng chết rồi chắc cũng tức đến đội mồ sống lại.”
“Ôi trời, suốt ngày giữ em chồng trong viện mình, nàng ta lấy đâu ra mặt mũi thế chứ.”
Hôm nay vào cung, nhà họ Cố cũng có người trong tộc được triệu vào.
Lúc đầu còn đắc ý, giờ đã xấu hổ đến mức chỉ mong tìm được cái lỗ chui xuống.
Cố Thanh Uyển khóc lóc thê thảm, quỳ rạp dưới đất: “Xin hoàng hậu nương nương tha tội, chúng thần không cố ý che giấu, thần và Hoài An là thật lòng yêu nhau.”
Hoàng hậu nương nương hít sâu một hơi, nhìn về phía ta: “Tướng quân phu nhân, việc này ngươi thấy thế nào?”
Thẩm Hoài An cầu khẩn nhìn ta: “Nhược Nhược, là ta có lỗi với nàng, nhưng ta và Thanh Uyển là thật lòng yêu nhau, năm đó nếu không phải đại ca cầu hôn trước, người muốn cưới nàng ấy là ta.”
“Giờ đại ca không còn, nàng ấy cô đơn lẻ bóng, nàng có thể cho nàng ấy vào phủ làm thiếp, xưng hô tỷ muội với nàng được không?”
“Nếu nàng đồng ý để ta cưới nàng ấy, ta thề sẽ bù đắp gấp trăm lần cho nàng, tuyệt đối không để nàng chịu thiệt.”
Ta thất vọng tột cùng nhìn hắn: “Chàng cùng nàng ta sau lưng ta tư thông, bây giờ lại nói sẽ không để ta chịu thiệt?”
“Vì nàng ta mà nhiều lần chàng trách móc ta, nghi ngờ ta, vì nàng ta mà ra tay với ta, chàng còn mặt mũi nào nói sẽ bù đắp cho ta, không để ta uất ức?”
“Thẩm Hoài An, Cố Thanh Uyển, hai người thật khiến ta ghê tởm.”
Ta bước lên một bước, quỳ sụp xuống: “Xin hoàng hậu nương nương làm chủ cho thần nữ, thần nữ muốn hòa ly với Thẩm Hoài An.”
“Từ khi gả vào nhà họ Thẩm, thần nữ một lòng hiếu thuận với mẹ chồng, một mình gánh vác phủ tướng quân bao năm, cuối cùng lại nhận về một người phu quân phản bội, vong ân phụ nghĩa, thần nữ không muốn tiếp tục làm vợ của hạng người như vậy nữa.”
“Xin hoàng hậu nương nương vì Giang gia trung liệt mà chủ trì công đạo, chuẩn cho thần nữ hòa ly.”
Thẩm Hoài An hoảng hốt: “Không, ta không hòa ly, ta biết sai rồi, ta không muốn hòa ly với nàng, Nhược Nhược, xin nàng cho ta một cơ hội, giờ ta đã hồi kinh, nhất định sẽ bù đắp cho nàng.”
Ta không thèm để ý đến hắn, chỉ rưng rưng nước mắt nhìn hoàng hậu.
Ta biết, Giang gia là trọng thần trong mắt hoàng thượng, ta là đích nữ Giang gia, hiện tại cha và huynh vẫn đang chinh chiến ngoài biên cương vì quốc gia.
Nếu để Giang gia đích nữ chịu nhục, lòng người trong quân doanh sẽ nguội lạnh.
Ta dập đầu thật mạnh: “Xin hoàng hậu nương nương làm chủ cho thần nữ.”
Hoàng hậu thở dài: “Được, Giang Nhược, bản cung đồng ý, chuẩn ngươi hòa ly với Thẩm Hoài An.”
Thẩm Hoài An mặt xám như tro, ngồi phịch dưới đất.
Còn trong mắt Cố Thanh Uyển lại lóe lên một tia mừng rỡ.
Nếu ta hòa ly, nàng ta sẽ có thể chính danh trở thành phu nhân Phiêu Kỵ tướng quân.
Thế nhưng hoàng hậu lại cất giọng: “Thẩm Hoài An đạo đức suy đồi, tư thông với Đại tẩu, trái luân thường, chuẩn Giang thị đích nữ Giang Nhược cùng hắn hòa ly, Phiêu Kỵ tướng quân bồi thường năm ngàn lượng bạc, đồng thời giao lại binh quyền, để hoàng thượng định đoạt lại.”
Ta dập đầu thật mạnh: “Tạ ơn hoàng hậu nương nương đã chuẩn y.”
Kiếp này, ta rốt cuộc đã thoát khỏi Thẩm Hoài An.
Tương lai của ta không còn liên quan gì đến hắn nữa, ta sẽ không bước lên vết xe đổ kiếp trước.
Hơn nữa ta đã vạch trần quan hệ mờ ám giữa hắn và Cố Thanh Uyển, thiên hạ sẽ đều biết chuyện ô nhục của họ.
Tất cả mọi người sẽ biết chính Phiêu Kỵ tướng quân và Cố Thanh Uyển mới là kẻ có lỗi với ta, để họ bị thiên hạ phỉ nhổ.
Thẩm Hoài An mặt như tro tàn, ngây ngốc nhìn ta vui mừng dập đầu tạ ơn.

